⬅ Trước Tiếp ➡

Điền Ngạc Như cười tủm tỉm nói.
– Không có, chỉ là tôi cảm động, tôi lớn như vậy, trừ mẹ tôi ra, chưa từng có người phụ nữ lau nào qua cho thân mình, đặc biệt giống như chị Ngạc Như xinh đẹp như vậy, tôi… tôi.. thực ..cảm động.
Cảm động có thể, vấn đề không đơn thuần là cảm động, lúc này trong mắt Đinh Nhị Cẩu, Điền Ngạc Như không phải là một người đoan trang hiền thục, hắn chỉ nhớ tối hôm đó, cô bị nhấc lên hai chân, thân thể cô Khấu Đại Bằng áp ở trong xe, cho nên thân thể trẻ trung hắn có phản ứng, sáng sớm vì gánh nước để cho tiện, Đinh Nhị Cẩu chỉ mặc một cái quần đùi, rộng thùng thình rốt cuộc không che giấu được ƈôn thịt to lớn của hắn, cũng may là Điền Ngạc Như còn chưa có phát hiện, vì thế Đinh Nhị Cẩu chậm rãi ngồi ở trên mặt đất.
– Cậu làm sao vậy?
Điền Ngạc Như hỏi.
– Không có việc gì, chị Ngạc Như, chỉ là có chút đau bụng.
– A… bên kia là toilet, nhanh đi đi.
– Không được, tôi đi trên đường, sẵn ghé nhà vệ sinh công cộng là được, tôi đi trước…
Vì thế ngay lúc Điền Ngạc Như ánh mắt kinh ngạc, hắn kẹp hai chân, chạy trối chết……………………………………�� �…………………………..
…………………………………………�� �………………………………………..
– Ông nói hắn?
Chính trị viên Trần Bình ngồi ở trong phòng làm việc, cách cửa sổ nhìn ra thấy Đinh Nhị Cẩu ở bên ngoài đi tới …
– Đúng vậy, là hắn, đây là lão Đại Bằng bỏ vào, cũng vừa vặn, chúng ta nơi này cũng thiếu người, cử thử xem sao, nói không chừng còn có thể giáo dục hắn tại đây, nếu để hắn ở trong xã hội lăn lộn vài năm, sớm muộn gì là ở thị trấn Lâm Sơn chúng ta cũng thêm mối họa lớn, coi như chúng ta tích đức làm việc thiện đi.
Hoắc Lữ Mậu không nề hà nói.
– Ừ.., bất quá, ông hãy cẩn thận, thằng nhóc này này, trước kia thanh danh quá xấu, đừng cho hắn lấy danh nghĩa cảnh sát chạy khắp nơi làm chuyện bất hảo, như vậy sẽ trở thành con sâu, làm rầu nồi canh cho đồn cảnh sát chúng ta.
– Yên tâm đi, không sao, tôi tự mình quản lý hắn.
Hoắc Lữ Mậu chờ Đinh Nhị Cẩu cùng Trương Cường thu thập xong, ba người trên một chiếc xe tải nhỏ đi thôn Lô Gia Lĩnh, Lô Gia Lĩnh là 1 thôn rất lớn, toàn bộ thị trấn Lâm Sơn thì thôn này coi như là một thôn có tầm cỡ, chỉ có trị an không tốt, quanh năm suốt tháng xảy ra hơn mấy chục vụ án, tối hôm qua, nhà Lý Lão Xuyên lại mất con bò.
– Nhị Cẩu, cậu phân tích cho tôi nghe, kẻ trộm đem bò đi đâu, giờ có thể giấu ở nơi nào?
Trương Cường lái xe, Đinh Nhị Cẩu ngồi ở vị trí kế bên tài xế, Hoắc Lữ Mậu ở chỗ ngồi phía saụ
– Đồn trường, tôi không biết, tôi trước kia không có ăn trộm vật lớn như vậy.
Đinh Nhị Cẩu thấp thỏm không yên nói.
– Ha ha, tôi đâu có nói cậu, tôi chỉ muốn để cho cậu phân tích vụ án này, cậu bây giờ là cảnh sát, cậu phải học được cách phân tích án, như vậy sau này mới có thể phá án, chúng ta có bốn đội viên liên phòng, ba cảnh sát nhân dân, một cái trấn lớn như vậy, ai có thể quản được hết đây, cho nên cậu phải học được, như vậy có một ngày cậu mới có thể một mình phá án.
– À… như vậy…, phân tích, phân tích, phân tích…
Đinh Nhị Cẩu lẩm bẩm, sau một lúc lâu không nói nên lời, Trương Cường lái xe bên cạnh cười.
– Trưởng đồn, tôi phân tích ra được rồi, bò khẳng định đã bị ăn hết rồi.
Hơn 10 phút về sau, Đinh Nhị Cẩu cuối cùng kết luận.


⬅ Trước Tiếp ➡