Chương 32
Đinh Nhị Cẩu đứng ở trong đồn cảnh sát cũng không biết làm gì, khi hắn thấy người khác nhìn hắn, hắn luôn cảm giác thấy ánh mắt của mọi người là lạ, hình như là đã biết hắn vừa rồi đã làm chuyện xấu gì, Đinh Nhị Cẩu vừa tự an ủi trấn an mình, vừa hướng ủy ban trấn đi đến, hắn muốn đi tìm Khấu Đại Bằng, chuyện vừa rồi với Điền Ngạc Như chắc chắn là không có khả năng nói cho Khấu Đại Bàng biết, hắn chỉ muốn nhìn thấy Khấu Đại Bàng, để mượn hình ảnh Khấu Đại Bằng cho mình thêm can đảm một chút ...
Điền Ngạc Như là tình nhân của Khấu Đại Bằng, nếu hắn biết chuyện này, sẽ đem mình lột da.
Cậu tới làm gì? ...
Khấu Đại Bằng vừa nhìn thấy Đinh Nhị Cẩu vào, liền vội vàng đứng lên đóng cửa lại.
Hôm nay rỗi rãnh, tới thăm chú một chút.
Đinh Nhị Cẩu cười hì hì, tuy rằng thái độ thực khiêm tốn, nhưng nhìn nụ cười của hắn với Khấu Đại Bằng lộ ra nét giảo hoạt..
Chú rất khỏe, không lo làm việc, chạy lung tung làm gì?
Chú... chú và chị Ngạc Như gần đây có xảy ra chuyện gì không? Cháu thấy chị ấy có vẻ không vui vẻ lắm đâu
Cậu nói vậy là có ý gì?
Không có ý gì, cháu chỉ là hỏi một chút, nếu cần cháu hỗ trợ, cháu có thể khuyên nhủ chị Ngạc Như, có phải các người đang cãi nhau ?
Đinh Nhị Cẩu tiếp tục nói.
Không có gì .
Đinh Nhị Cẩu nhìn thoáng qua Khấu Đại Bằng đang thở dài, Đinh Nhị Cẩu đến bây giờ biết chắc là hai người bọn họ đã xảy ra chuyện, bằng không Điền Ngạc Như sẽ không như vậy dụ dỗ mình, một tên giống như là đầy tớ mà thôi, bất quá nhớ tới hương vị vừa rồi, xác thực làm người ta sung sướng vô cùng.
Chú..cháu là cháu chú, nhưng cháu cũng là người đàn ông, đều là đàn ông với nhau, có chuyện gì mà không nói được, chú yên tâm, chuyện trước kia cháu không nói, về sau có chết cháu cũng sẽ không nói...
Đinh Nhị Cẩu thì chắc chắn với Khấu Đại Bằng.
Thiệt thòi… lần đầu tiên…
– Cậu còn nhỏ mà biết cái gì, mau cút về đi làm nhanh, bằng không tôi báo Lữ Mậu cho cậu nghỉ việc bây giờ.
Khấu Đại Bằng bực tức nói.
– Chú không nhìn được lòng tốt của cháu Được rồi Chú không nói, cháu đi về hỏi chị Ngạc Như cũng biết vậy.
Đinh Nhị Cẩu đứng dậy rời đi.
– Quay lại đây Ngồi xuống Đến uống chén trà đã.
Khấu Đại Bằng có điểm sợ thằng nhóc này, cho nên ôn tồn gọi Đinh Nhị Cẩu quay lại.
– Chú ..chú Có phải là muốn giết người diệt khẩu không? Cháu nói cho chú biết, lúc cháu vào đây, có nhiều người nhìn thấy, chú muốn làm gì cháu là không xong đâụ
– Thằng nhóc, cậu nghĩ gì thế, chú chỉ hỏi thăm một chút , hôm nay có nhìn thấy Ngạc Như không?
– Gặp… thấy…
Nhớ tới chuyện của mình vừa chơi Điền Ngạc Như, Đinh Nhị Cẩu bắt đầu lo lắng ..
– Ưm…đã xảy ra chuyện, chú đang rầu rỉ đây.
Khấu Đại Bằng gỡ một chút tóc rối của mình, rất là sầu não nói.
– Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?
– Điền Ngạc Như mang thai.
Khấu Đại Bằng nhỏ giọng nói.
– Cái gì?
Đinh Nhị Cẩu chấn động, vừa mới mang thai còn làm chuyện đó, nhớ tới chính mình vừa rồi động tác chơi liều , thật mạnh giã vào huyệt của cô ấy, đây là không phải là lấy mạng đứa nhỏ hay sao.
– Cậu la lớn tiếng như vậy làm gì, nhỏ giọng một chút.
– Đứa bé kia là của chú?
– Ngạc Như nói là của chú, nếu không chú lo cái rắm, nhóc cậu có chút đầu óc, giúp chú suy nghĩ nên làm cái gì bây giờ?