⬅ Trước Tiếp ➡

– Nhắc tới cũng kỳ lạ, lúc cậu không lấy tiền, chú luôn cảm thấy cậu sẽ không nín mồm được phá hư chuyện, nhưng hôm nay cậu tự mình đòi tiền, chú ngược lại trong lòng nhẹ nhỏm không ít.
Khấu Đại Bằng đem 5000 đồng tiền đưa cho Đinh Nhị Cẩụ
– Đó là tại tiền của chú có nhiều xài không hết À…còn có chuyện này, xe của chú đêm nay cho tôi mượn dùng một chút nha.
– Xe? Mượn xe làm chi, cậu biết lái sao?
– Cháu trở về lại thôn Bàng Tử Dục một chuyến, hơn một tháng nay, ở nhà không biết có bị Đinh Đại Khuê sách nhiễu hay không, nên trở về xem thử.
Đinh Nhị Cẩu hài hước nói, nhưng Khấu Đại Bằng nghe qua tên thôn Bàng Tử Dục, sắc mặt ông ta đỏ lên…
– Ừ….cũng được, để chú nói lái xe đưa cậu đi
– Không cần, cháu học được lái xe với Trương Cường ở đồn cảnh sát rồi.
– Chạy chậm một chút nhé, xe chú vừa mua đấy
– Yên tâm đi, cháu cũng không muốn là ngã trong mương rãnh té chết, nhưng nếu lỡ chết đi, không chừng chú nhất định sẽ rất cao hứng.
– Thằng quỷ, nhớ là cùng đàn ông nha, không nói với ai về chuyện này, hôm nay cùng cậu nói chuyện phiếm, tâm tình chú cũng thoải mái hơn, cậu chết, ai làm chuyện đó êm xuôi cho chú? Sáng mai mang xe trở về cho chú là được rồi.
– Được rồi, đã biết.
Nhất định tôi sẽ nhớ kỹ cậu
– Đồn trường, hôm nay là ngày giỗ cha mẹ tôi qua đời, tôi muốn trở về đốt ít giấy vàng bạc, xin phép được nghỉ một ngày,.
Đinh Nhị Cẩu gọi điện thoại cho trưởng đồn Hoắc Lữ Mậụ
– Nhóc, sáng sớm tại sao không nói, lúc này trời tối mới xin nghỉ, cũng được nhanh đi về, , chuyện như vậy cũng quên, đến giờ mới xin phép.
Hoắc Lữ Mậu tức giận nói, nhưng cũng đồng ý cho hắn vế nhà.
Tan tầm, Đinh Nhị Cẩu liền đi, chờ tài xế Đỗ Sơn Khôi của Khấu Đại Bằng lái xe đưa ông ta về nhà xong, sau đó đem xe cho hắn. Lúc này Đinh Nhị Cẩu đang nằm ở một cái rãnh mương nhỏ ven đường, ngước nhìn trên bầu trời sáng ngời vầng trăng khuyết, hắn suy nghĩ, lời Dương Phụng Tê hứa có phải sự thật hay không? Có khi nào cô ta đang đánh lừa mình….
Không biết vì sao, mặc dù là chuyện gì bên ngoài hắn đều không cần quan tâm đến, nhưng với Dương Phụng Tê hắn lại định mạo hiểm một lần, không vì cái gì khác, chính là hắn chịu không nổi một phụ nữ xinh đẹp như vậy lại bị Trần Tiêu Tử đày đọa, hơn nữa trong lòng hắn còn có một loại chính nghĩa mơ hồ, thì cũng phải thôi, bởi vì hắn là cảnh sát, hắn không rõ vì sao Trưởng đồn lại không đi cứu người phụ nữ này, chẳng lẽ vì mọi người trong thôn đều là người quen hay sao? Nhưng chúng ta đều là cảnh sát, nhiệm vụ chính là giúp kẻ yếu, đả kích tà ác Hắn thật sự suy nghĩ không ra chuyện này.
– Anh Khôi cám ơn anh, ngày mai trở về tôi mời anh bữa cơm
Đinh Nhị Cẩu ngồi vào trong xe Santana, nói với Đỗ Sơn Khôi.
– Khách sáo cái gì, ngày mai về đây anh mời cậu…
Đỗ Sơn Khôi thận trọng nói, đây là thân thích của lãnh đạo hắn, đang làm cảnh sát, mặc dù là làm tạm thời, nhưng ai biết khi nào thì biến thành chính thức, vẫn cẩn thận kết giao với hắn thì tốt hơn.
Đinh Nhị Cẩu cười cười, đạp ga, xe liền phóng nhanh đi ra ngoài, khiến Đỗ Sơn Khôi trợn mắt há hốc mồm, tên này rốt cuộc có biết lái xe hay không đây?
Đêm dần khuya, Đinh Nhị Cẩu từ trên xe lấy ra một sợi dây với một cây gậy, hắn không thể biết được, đêm nay Trần Tiêu Tử có đi chơi mạt chược hay không, nếu Trần Tiêu Tử ở nhà, như vậy thì chỉ có sử dụng bạo lực, chỉ cần đừng làm chết người là được.


⬅ Trước Tiếp ➡