⬅ Trước Tiếp ➡

Một trận gió nổi lên, Đinh Nhị Cẩu đem Dương Phụng Tê đưa vào nhà ga, nhìn dáng cao gầy của cô đi lại nhẹ nhàng, trong lòng hắn không khỏi thở dài, mình sẽ không còn khả năng được gặp lại cô, người phụ nữ xinh đẹp như vậy làm sao có thể thuộc về thôn Lô Gia Lĩnh, đương nhiên, cô mãi mãi cũng không thuộc về trấn Sơn Lâm.
Đinh Nhị Cẩu lái xe quay trở về thôn Bàng Tử Dục, đáng tiếc là vì đêm hôm khuya khoắt, không có một người nào còn thức, không ai nhìn thấy Đinh Nhị Cẩu lái xe hơi trở về, nhưng Đinh Nhị Cẩu vẫn rất cao hứng, hắn dự định sáng sớm ngày mai sẽ cố ý trở về xã trễ một chút, chờ đến khi mọi người tất cả đều thức dậy, hắn mới lái xe rời đi khỏi thôn cho họ thấy, thâm chí hắn còn chạy xe ngang qua nhà trưởng thôn …
Xảy ra chuyện lớn
– Trưởng đồn, không xong, xảy ra chuyện lớn rồi.
Sáng sớm, Hoắc Lữ Mậu vừa mới đi làm, trách nhiệm tối hôm qua đi thôn Lô Gia Lĩnh là của Vương Hổ Nha, hắn vội vàng lật đật chạy trở về hốt hoảng báo cáo.
– Xảy ra chuyện gì, từ từ nói, cậu xem lại mình kìa, tôi nói cậu bao nhiêu lần là chuyện gì xảy ra thì cũng phải thật bình tỉnh, vậy mà vẫn là không thay đổi được tính tình này.
Hoắc Lữ Mậu ngồi ở ghế, trước hết là dạy dỗ Vương Hổ Nha một chút.
– Chuyện..chuyện ..là như vầy, tối hôm qua, tôi dò xét một vòng, thấy không có gì, nên trở về ủy ban thôn đi ngủ, nhưng đến lúc nửa đêm Tiêu Tử chạy ra báo là vợ hắn bị người ta đánh cắp đi rồi, vì thế cả đoàn người đi tìm, ở phía sau nhà hắn, trên đường dốc phát hiện một đoạn dây thừng dài hơn 50m, xuất phát chính là từ nơi đó chạy mất
– Cậu nói có phải là người vợ điên của Tiêu Tử?
– Đúng rồi, trưởng đồn Thử hỏi, ai mà lại bắt đi một người đàn bà bị bệnh thần kinh Kỳ quái là đứa bé không có mang đi, tôi phỏng đoán có phải là bọn buôn người đổi ý, quay trở lại đem người phụ nữ này bán một lần nữa? Vì có nghe nói rằng, người vợ này là Tiêu Tử cũng dùng tiền mua mà có.
– Nghe ai nói, không cần nói bừa, Nhị Cẩu trở lại chưa?
Hoắc Lữ Mậu giật mình, dường như hiểu ra điều gì đó.
– Hắn đã trở lại, đang ở trong sân với Trương Cường tập võ .
Vương Hổ Nha chỉ ra phía sân saụ
– Cậu đi gọi Nhị Cẩu cho tôi, chúng ta bây giờ đi thôn Lô Gia Lĩnh xem tình hình thế nào.
– Trưởng đồn, việc này không phải trách nhiệm của chúng ta mà, chúng ta chỉ phụ trách bọn ăn cắp, ăn trộm, nhưng vụ này là bắt cóc người, đâu phải chuyện chúng ta quản đâụ
– Ít nói nhảm lại, gọi Nhị Cẩu tới cho tôi.
– Vâng.
Vương Hổ Nha đi rồi, Hoắc Lữ Mậu mồi điếu thuốc hút, ông suy nghỉ và kết luận, chuyện này khẳng định cùng Đinh Nhị Cẩu không khỏi có liên quan, quả nhiên thật can đảm, một mình mà dám làm chuyện lớn như vậy, về sau chuyện giết người phóng hỏa ăn thua gì hắn
– Trưởng đồn, ông gọi tôi ?
Đinh Nhị Cẩu đầu đầy mồ hôi bước vào..
– Ngồi xuống đi, ở nhà của cậu mọi việc ổn không ?
– Khụ, có cái gì ổn hay không ổn, dù sao thì tôi chỉ còn một mình, trở về nhà, dâng nén hương cho cha mẹ, nói cho bọn họ biết rằng, giờ tôi đang sống thật tốt, để cho bọn họ yên tâm.
– Tốt, rất có hiếu, đi thôi, đi với tôi tới thôn Lô Gia Lĩnh, ngày hôm qua lại xảy ra chuyện lớn, tôi đoán chừng, đồn của chúng ta năm nay danh hiệu tiên tiến đừng có mơ mà đạt được
– Lại xảy ra chuyện gì, mất..bò nữa à?


⬅ Trước Tiếp ➡