Chương 39
– Đinh Nhị Cẩu, tôi biết việc này là ai làm, nhưng tôi cũng không muốn xía vào, từ hôm nay trở đi, cậu ở ngay chỗ này đợi, khi nào bầu cử xong, cậu mới trở về, mấy ngày này, cậu phải bảo đảm với tôi là không hề có chuyện không may nào xảy ra nữa, có thể làm được không?
Hoắc Lữ Mậu xoay người nhìn Đinh Nhị Cẩụ
– Trưởng đồn, ông đừng nhìn tôi như thế, xem ra tôi không muốn làm, cũng không được, cái thôn lớn như vậy, tôi không ăn không uống cũng đi không hết, chớ nói chi là phòng ngừa đừng xảy ra chuyện.
– Hừ, tôi mặc kệ, nếu lại xảy ra chuyện, tôi nhất định sẽ đem chuyện mất vợ của Trần Tiêu Tử bị mất điều tra rõ ra, cậu hiểu ý của tôi không?
– Không rõ lắm
– Hừ, cứng rắn lắm, chính mình tự suy nghĩ đi, thế nào tôi cũng biết rỏ chuyện này…
Hoắc Lữ Mậu giao phó công việc cho Đinh Nhị Cẩu xong, liền lái xe trở về, nhìn chiếc xe biến mất tại cuối thôn, Đinh Nhị Cẩu trong lòng nhẹ nhỏm, không quay về thì không quay về, trở về còn phải đối mặt với vợ ông, nhớ tới Điền Ngạc Như gương mặt đó đỏ ửng, cặp mắt kia quyến rũ, khi hắn dùng ƈôn thịt chơi trong huyệt cô, Đinh Nhị Cẩu đột nhiên lại có cảm giác, vội vàng nhìn chung quanh một chút, hướng toilet đi đến, đó là lần chơi đầu tiên của hắn, lại giao hoan với vợ lãnh đạo của mình, ngẫm lại cảm thấy cũng kíƈh thíƈh.
Ăn trong xương tủy mới biết liếm nó cũng ngon, từ ngày đó, trong đầu hắn ngoại trừ Điền Ngạc Như chính là Chân Mỹ Lệ, bởi vì hắn chỉ mới gặp qua thân thể hai người đàn bà này……
Điền Ngạc Như tuổi trẻ, vóc người đẹp, hơn nữa rất trắng, nhưng Chân Mỹ Lệ cũng không tệ, khuôn mặt có hơi chút phúc hậu, bất quá phụ nữ như vậy ôm vào trong ngực mới thú vị, Đinh Nhị Cẩu đang mộng tưởng hão huyền, ao ước nếu là có một ngày đó, có thể cùng với Chân Mỹ Lệ bên nhau ôm ấp, vậy thì quá tuyệt vời.
Lý Kiến Thiết vợ đã qua đời nhiều năm rồi, bây giờ trong nhà cũng chỉ có đứa con gái lớn ở nhà với hắn, con gái hắn gả cho nhà họ Vương trong thôn là Vương Lão Hổ, Vương Lão Hổ lại nổi danh ham mê bài bạc, cho nên con gái của Lý Kiến Thiết tuy rằng gã đi, nhưng thật ra mười ngày thì có tám ngày ở nhà cha ruột, do nhà Vương Lão Hổ trong nhà lúc nào cũng chứa sòng bạc.
– Cậu là cảnh sát Đinh?
Trong lúc Đinh Nhị Cẩu đang tưởng tượng cùng Chân Mỹ Lệ giao hoan, một phụ nữ ở sau lưng gọi hắn.
– À…đúng rồi, chị là ai?
– Cha tôi là bí thư chi bộ thôn, vừa rồi cha tôi nói mời cậu về nhà ăn cơm
– Được rồi, làm chị thêm phiền toái.
– Không có việc gì, đi thôi.
Nói xong, người phụ nữ này quay đầu đi ra khỏi ủy ban thôn, Đinh Nhị Cẩu đi theo phía sau, hắn nhận ra được, người phụ nữ này, trong nhà chắc kinh tế cũng không tốt, điều này khiến cho Đinh Nhị Cẩu có điểm khó hiểu, rốt cuộc là con gái trưởng thôn, làm sao ăn mặc sơ xài như vậy, một cái quần hoa cũ, vừa thấy cũng biết đã mặc rất nhiều năm, hơn nữa còn trẻ như vậy, mà không có mang áo lót ngực, vừa rồi lúc đối mặt với Đinh Nhị Cẩu, Đinh Nhị Cẩu rõ ràng nhìn thấy hai cái đầu núm vú nhô lên cao cao bên trong cái áo.
Lông đã dài chưa
– Chú Kiến Thiết, cháu ăn cơm tại ủy ban thôn cũng được rồi, làm gì mà mời đến nhà chú dùng cơm, thật ngại quá..
Đinh Nhị Cẩu nhìn thấy Lý Kiến Thiết liền nói.