⬅ Trước Tiếp ➡

Lý Phượng Ny không nói lời nào, chỉ cúi đầu ăn cơm, cứ như vậy, một chai rượu đế phần nhiều đã vào trong bụng Lý Kiến Thiết, Đinh Nhị Cẩu uống không đến hai chén rượu thì ngưng.
Nữa buổi cơm, Lý Kiến Thiết uống nhiều quá rồi, mỗi lần nhớ tới hôn sự con gái, trong lòng Lý Kiến Thiết rất khó chịu, lúc trước vì chức chủ nhiệm, để tranh thủ nhà họ Vương ủng hộ, mới gả con gái mình cho Vương Lão Hổ, khi đó Vương Lão Hổ là người dẫn đầu họ Vương, nhưng hiện tại xem ra, là mình sai lầm rồi, cho nên Lý Kiến Thiết trong lòng rất hối hận.
– Nhị Cẩu, giúp chị dìu cha lên giường , chút nữa là ngã sấp xuống đất rồi
Hai người bên trái bên phải, giúp đỡ dìu Lý Kiến Thiết tới trong phòng ngủ, sau khi đem Lý Kiến Thiết nằm ngủ trên giường xong, hai nguời đồng loạt một lượt, hướng ra ngoài phòng cùng bước, không nghĩ là đụng ngã với nhau, Đinh Nhị Cẩu là người đàn ông, thân thể lại cường tráng, mà Lý Phượng Ny là một người phụ nữ, bị hắn đâm sầm, vì thế ngã trên mặt đất dập cái mông xuống đất.
– Ai da, xin lỗi, chị Phượng Ny, tôi không phải cố ý
– Chị biết, mau đỡ chị đứng lên mau
Đôi tay cô đưa về phía Đinh Nhị Cẩu, cầm lấy đôi tay dài có nhiều vết chai trong lòng bàn tay, trong lòng hắn không khỏi bùi ngùi.
– Buông ra lẹ lên.
Đinh Nhị Cẩu đang cảm xúc, quên mất trong tay, còn nắm tay của người ta.
– Xin lỗi chị Phượng Ny, chị có đôi bàn tay giống tay của mẹ tôi quá, mẹ tôi tay cũng như thế này, khắp trong lòng bàn đầy vết chai .
– Giờ mẹ cậu sao rồi ?
– Năm trước mất rồi, cùng chung một lượt với cha tôi, thôi quên đi, không nói nữa.
Đinh Nhị Cẩu rươm rướm nước mắt.
– Không khóc, không khóc, vậy cậu sống phải thật tốt, mới có thể làm cho người đã khuất yên tâm.
Lý Phượng Ny bản năng người mẹ trào dâng, bàn tay thay Đinh Nhị Cẩu lau nước mắt, chỉ có những người có hoàn cảnh giống nhau, gặp nhau mới có thể có tiếng nói chung, Lý Phượng Ny với Đinh Nhị Cẩu chính là như vậy, trong cuộc sống gặp nhiều bi thảm lại gặp nhau, lập tức kéo gần lại khoảng cách của hai người.
– Chị Phượng Ny, chị thật là đẹp, tương lai tôi nhất định kiếm một người giống chị như vậy lấy làm vợ.
– Lại nói bừa, chị đã hoa tàn nhụy phai rồi, còn cái gì mà đẹp .
Lý Phượng Ny mặt đỏ lên nói.
– Tôi nói là sự thật, chị Phượng Ny, chị bây giờ một chút cũng không có già, lại còn rất dễ thương.
Phượng hoàng về tổ
Từ khi ở trên người của Điền Ngạc Như biết hương vị của đàn bà, hắn bức thiết định tìm cho mình một phụ nữ để chung sống, nhưng với hoàn cảnh bây giờ của hắn, đừng nói tìm phụ nữ, kiếm một người đàn ông cũng tìm không ra, do đó hắn đưa mắt nhắm ngay những người đàn bà có cuộc sống không hạnh phúc hoặc là đàn bà độc thân.
À, chị Phượng Ny, chị hôm nay có về nhà không?
Trở về chỗ nào?
– Đương nhiên là hỏi chí có trở về nhà chồng chị không?
Không, cha chị hôm nay uống rượu nhiều rồi, chị phải ở đây chăm sóc cho cha.
Xong rồi, không có việc gì tôi đi trở về ủy ban bị thôn ngủ đây.
Đinh Nhị Cẩu đứng dậy đã muốn đi, nhưng trong thâm tâm của hắn hy vọng Lý Phượng Ny có thể gọi hắn ở lại, cho dù là chỉ ngồi nói chuyện cũng được, nhưng đến khi hắn sắp bước ra khỏi cửa nhà, Lý Phượng Ny cũng không có gọi hắn.
Ai, này.. này.....
Ngay lúc Đinh Nhị Cẩu vừa bước một chân ra cửa, chợt Lý Phượng Ny gọi hắn.
Chuyện gì vậy chị Phượng Ny?


⬅ Trước Tiếp ➡