⬅ Trước Tiếp ➡

Đinh Nhị Cẩu nói lời này có điểm dối trá, nhưng là làm đàn ông muốn người phụ nữ vui lòng là phải như thế đấy.
– Thật sự?
– Thật.
Điền Ngạc Như đứng lên, nhìn chung quanh trong phòng tiếp khách, thấy không có bất kỳ người nào, cô vỗ vỗ mặt của Đinh Nhị Cẩụ
– Chị muốn, lúc nào chị gọi thì cậu sẽ đến.
Nói xong, Điền Ngạc Như cầm lấy chìa khóa phòng mình ở trong ngăn kéo, lắc lắc cái mông gợi cảm mê người đi ra ngoài.
Vợ của chủ tịch xã
Đinh Nhị Cẩu trợn tròn hai mắt nhìn, hắn không nghĩ ra vì sao Điền Ngạc Như lại chọn hắn, hắn thấy Điền Ngạc Như tuy rằng đã ngɵạı tình qua với Khấu Đại Bàng nhưng chuyện cũng đã qua rồi, cô đang có một công việc tốt, hơn nữa người chồng cô cũng không tệ, thật sự là không nghĩ ra là vì sao.
Bà nội nó Coi như xong rồi, mình xem như bị cột vào trên giường với đàn bà này, chuyện này làm sao cho ổn thỏa đây, ngẫm lại Hoắc Lữ Mậu bên hông thường xuyên có khẩu súng, Đinh Nhị Cẩu không khỏi rùng mình.
Trước khi tan sở, hắn đi lên thị trấn, ở đây duy nhất có một nhà tiệm bán vàng bạc , hắn ghé vào mua một sợi dây chuyền, mất hơn bốn ngàn đồng, hắn chưa có nghĩ tới một trăm vạn đồng nên sử dụng như như thế nào cho hiệu quả đây, nhưng hiện tại điều hắn biết, chút đầu tư này là hợp lý đấy, cho nên mua biếu vợ của Khấu Đại Bằng sợi dây chuyền, hắn một chút cũng không xót tiền, tốn ra số tiền này, sẽ có một ngày có thể ở trên người Khấu Đại Bằng hắn sẽ thu lợi lại được gấp mười, gấp trăm lần hơn thế.
– Chú , chú là chủ tịch xã, sao lại có căn nhà như thế này ở đây?
Sau khi tan tầm, Đinh Nhị Cẩu cùng Khấu Đại Bằng trở về nhà ông ta, nhưng sau khi xuống xe, vừa thấy chỗ ở Khấu Đại Bằng, thật là có điểm không tương xứng với chức vụ của một chủ tịch xã, căn nhà quá bình thường, khoãng sân nhỏ, nhà ngói ba gian, bên trong hầu như không có bất kỳ trang hoàng gì, rất là mộc mạc.
– Đây là nhà mướn, nhà của chú ở trến thị trấn.
Khấu Đại Bằng nói.
– Đã trở về rồi à, chuẩn bị mau một chút, rồi ăn cơm.
Phía sau nhà bếp bước ra một người phụ nữ, vừa nhìn thấy cô, Đinh Nhị Cẩu không khỏi muốn mắng Khấu Đại Bằng, vì sao ở bên ngoài lại tìm người đàn bà khác.
Khi bóng dáng của người phụ nữ xuất hiện, nhìn qua tầm ba mươi lăm, ba mươi sáu tuổi, sắc mặt xinh đẹp trắng nõn nà với làn da trơn nhẵn, nhìn qua phong thái biết ngay là một phụ nữ đàng hoàng, cô trên thân mặc cái áo dày màu hồng bó sát, dưới thân một là cái váy màu đen, đôi chân tuy mang dép lê cũng không che giấu được dáng người cao cao, trước ngực bầu vú vun đầy ra hết mức, sức quyến rủ của người đàn bà thành thục hiện ra hết không bỏ sót nơi nào trên cơ thể, Đinh Nhị Cẩu vừa thấy cô, trong lòng hắn liền run lên.
Mẹ kiếp Người phụ nữ này so với Điền Ngạc Như còn muốn hấp dẫn hơn, không biết vì sao Khấu Đại Bằng ở trong nhà, có người đàn bà xinh đẹp như vậy lại không cần, còn phải ra bên ngoài léng phéng với Điền Ngạc Như.
Nghĩ tới nghĩ lui, có lẽ thật sự là cơm nhà không ngon bằng ăn phở bên ngoài sao
– Đây là thím của cháu phải không? Cháu chào thím.
Đinh Nhị Cẩu phải đè nén ánh mắt mình lại, lễ độ bước đến chào hỏi.
– Thím? Anh Đại Bằng, đây là có chuyện gì, cậu ta là…..


⬅ Trước Tiếp ➡