Chương 7
– Em nói cũng đúng, chính là đem tên nhóc này tới đội liên phòng, vậy coi như mỗi ngày tại nhà em, lão Mậu là ở trong tầm tay rồi, nhưng vạn nhất ngày nào đó , hắn lỡ miệng nói, đó không phải là càng tệ hơn sao?
– Vậy anh có biện pháp gì tốt, anh nói ra một chút coi..
Cô bực bội liếc nhìn Khấu Đại Bằng.
Ngày hôm sau vừa rạng sáng, Đinh Nhị Cẩu xỏ vào bộ quần áo tốt nhất của mình lên đường, khi trong thôn sương mù vẫn còn nhàn nhạt , hắn đứng ở trên đỉnh núi, nhìn lại thôn mình, Đinh Nhị Cẩu la to
– Bang Tử Dục, ông thề còn có thể rồi trở sẽ về đấy, ông muốn cuộc sống của ông sẽ trên hơn tất cả mọi người Mẹ mày Đinh Đại Khuê chờ ông đấy.
Sáng sớm rất yên tĩnh, có mấy người già thức dậy tương đối sớm, văng vẳng nghe thấy những lời này, mãi đến khi quanh quẩn văng vẳng tiếng nói biến mất trong mờ mịt núi lớn, đây là kết quả suy nghĩ cả đêm của Đinh Nhị Cẩu, hắn nghĩ lại, ông trời cho hắn một cái cơ hội tốt, hắn sẽ tận dụng cơ hội tốt này, hắn muốn trở nên nổi bật, điều này là không thể nghi ngờ là ước mơ của hắn.
Ngày hôm qua mình cứu người đàn ông kia, thật sự là chủ tịch xã, sáng sớm Khấu Đại Bằng áo mũ chỉnh tề, tư thế lãnh đạo xuất hiện ở trong phòng làm việc, ngay cửa phòng làm việc chính là Đinh Nhị Cẩu đang đứng sợ sệt chờ đợi.
– Chú Đại Bằng, chào buổi sáng.
Đinh Nhị Cẩu đứng nghiêm một cái, chào theo kiểu nhà binh, kỳ thật cảnh sát cũng là như vậy chào đấy, từ giờ trở đi, hắn đã tự nghỉ mình đang làm cảnh sát.
– Cậu là…?
– Cháu là Đinh Trường Sinh, còn gọi là Đinh Nhị Cẩu…
Đinh Nhị Cẩu trong lòng thầm mắng một câu, nếu không nhờ tôi cứu, ông giờ này có thể đứng ở chỗ này, còn làm bộ như không biết.
Khấu Đại Bằng trong lòng buồn nôn, hận không giết được hắn, nhưng không có biện pháp, Điền Ngạc Như nói rất đúng, vì chuyện này giết người thật sự là không đáng, chỉ cần đem hắn nắm ở trong tay, có thời gian thu thập hắn. Điền Ngạc Như chính là nữ cảnh sát tối hôm qua.
– À…à.., Nhị Cẩu hả, vào đi..
Đinh Nhị Cẩu đi theo sau Khấu Đại Bằng, khi vào phòng, ông lập tức gọi điện thoại cho trưởng đồn cảnh sát Hoắc Lữ Mậu, sau đó nhìn Đinh Nhị Cẩu, chỉ chốc lát, Đinh Nhị Cẩu bị hắn nhìn chằm chằm trong lòng run sợ, hắn thầm nghĩ, chẳng lẽ đây là cái uy của người làm lãnh đạo.
– Đinh Nhị Cẩu, cậu nhớ kỹ, đem miệng đóng chặt, nếu để cho tôi biết cậu nói hươu nói vượn, cẩn thận mạng chó của cậụ
– Chú Đại Bằng, chú yên tâm, miệng này là chặt nhất rồi, bảo đảm sẽ không nói ra, nhưng là nếu người khác lỡ có biết, chú cũng không nên trách cháu nha..
Đinh Nhị Cẩu cợt nhả nói.
– Nếu cậu không nói, sẽ không có ai biết .
Khấu Đại Bằng tức giận nói, thì phía sau tiến đến một người mặc cảnh phục bước vào.
– Chủ tịch, ông tìm tôi? Ơ…, Nhị Cẩu, cậu tại sao lại ở chỗ này?
Người mặc cảnh phục, thấy kỳ quái nên hỏi.
– Các người quen nhau?
Khấu Đại Bằng hỏi, trong lòng không khỏi bắt đầu thấp thỏm không yên.
– Chủ tịch, tên này ở thôn Bàng Tử Dục là một tên du thủ du thực, cả ngày đi ăn trộm vặt đấy, đã bị bắt mấy lần rồi….
– Tốt lắm, đồn trường, chuyện quá khứ thì không cần nói lại, tôi hôm nay gọi ông đến, chính là vì chuyện của hắn.
Đinh Nhị Cẩu làm việc xấu ở trong thôn, khiến cho Khấu Đại Bằng có chút đỏ mặt.
Chị có phải là đàn bà không tốt