⬅ Trước Tiếp ➡

Lời nói này đúng là trái với lương tâm, nhưng giây phút này, cũng chỉ có thể nói được như vậy, hắn bây giờ đúng là mau chóng muổn rỏ sự tình, sau đó rời khỏi nơi này, dù sao, cùng với vợ của người lãnh đạo trực tiếp ở ngoài nơi dã ngoại một chỗ, sau này này nếu có người nhìn thấy truyền tin đi, chính mình chịu không nổi với Hoắc Lã Mậu nha.
– Nhị Cẩu, cậu không cần lo lắng, chị sẽ không đem chuyện cậu với chị hôm đó cho ai biết, cũng như cậu không nói ra với ai chuyện bắt gặp chị ngày trước, đó là những chuyện bêu xấu, tốt nhất là không có ai biết
– Vâng, chị Ngạc Như, ngày hôm đó, tôi không phải là cố ý, xin chị bỏ qua cho tôi, lần sau không dám nữa
– Nhị Cẩu, chắc cậu thật không ngờ, sáng sớm đó chuyện quan hệ với chị, cậu không có liên quan một chút gì, đó là chị tự nguyện, là chị câu dẫn cậu, cậu đã từng nghĩ qua chưa?
– Chẳng qua là tôi cảm thấy Trưởng đồn đối với tôi rất tốt, làm chuyện có lỗi với ông ta, tôi hiện tại rất hối hận
– Kỳ thật, cậu lần đó giúp chị, hơn một tháng qua, chị rất khó chịu, bởi vì lần đó, cậu xem như là gián tiếp hại chết con của chị, chị vốn là cũng định tìm biện pháp xoá sạch đứa con kia, nhưng không có phương án nào chắc chắn, nên mới nhờ tới cậu Cậu cũng sẽ không đem chuyện này nói cho Hoắc Lữ Mậu biết phải không? Hừ, cậu cũng không dám, Lữ Mậu biết chắc chắn sẽ giết cậu
– Cho nên, chị Ngạc Như, tôi rất sợ hãi, hay chúng ta trở về đi.
Đinh Nhị Cẩu nhìn chung quanh, năn nỉ nói.
– Nhị Cẩu, hôm nay chị mang cậu tới nơi này, là muốn nói vơi cậu một chuyện, có phải cậu lăn lộn trong thời gian vừa qua là với ước muốn để cho mình được thành danh, chị có thể giúp cậu, có lẽ cậu chưa biết điều này, ở nhà chị có ba chị em, chỉ có chị là không có tiền đồ, lấy nhầm chồng không được tốt, lâu nay vẫn chỉ là một trưởng đồn cảnh sát, bản thân chị học hành cũng không ra gì, may mà dựa vào quan hệ thân quen nên mới làm được cảnh sát hộ tịch, so sánh với hai người chị kia, chị chỉ là một người bỏ đi.
Điền Ngạc Như mặc dù nói mình rất tệ, nhưng khi nhắc đến hai người chị của mình, trong ánh mắt sáng rọi đầy tự hào, làm cho Đinh Nhị Cẩu cũng ảnh hưởng theo tâm trạng của cô ta.
Điền Ngạc Như nhìn Đinh Nhị Cẩu, tiếp tục nói
– Chị Hai ở thành phố là giám đốc của sở xây dựng, chồng chị Hai là phó chủ tịch thường vụ của thành phố Bạch Sơn, chị Ba bản thân cũng rất lợi hại, tại huyện Hải Dương là công tố viên của viện kiểm sát, chồng chị Ba làm trong ủy ban kiểm tra kỷ luật thành phố Bạch Sơn đấy, cậu có thể nói chị khoác lác, người trong nhà quan hệ dữ dằn như thế, vì sao Hoắc Lữ Mậu vẫn còn là một trưởng đồn cảnh sát phải không?
– Đúng vậy, vì sao?
Đinh Nhị Cẩu cũng thật không ngờ Điền Ngạc Như bình thường im hơi lặng tiếng, lại có mạng lưới quan hệ thân quen ghê gớm như vậy, đây cũng không phải là cái ô dù rất lớn hay sao? Cho nên không khỏi cảm thấy hứng thú dần dần, với những câu nói của Điền Ngạc Như.


⬅ Trước Tiếp ➡