⬅ Trước Tiếp ➡

Cảm giác hít thở bầu không khí mà trời đất quay cuồng xoay chuyển gần như khiến cho cô không thể thở.
Cho đến khi rèm cửa sổ bằng lụa mỏng bên cạnh được vén lên, từng chùm tia sáng đua nhau xông vào, cảm giác hít thở không thông đột nhiên dừng lại.
Giọng nói lười biếng dễ nghe vang lên bên tai cônannan
"Tỉnh rồi?"
Bỗng dưng Lâu Nguyễn ngước mắt lên, nhìn thấy một gương mặt vô cùng tuyệt đẹp.
Đối phương hai tay khoanh trước ngực, đứng bên cạnh giường rũ mắt nhìn cô, khuôn mặt xinh đẹp kia đột nhiên dừng lại, nhìn cô nói "Lâu tiểu thư, là cô chiếm tiện nghi của tôi, bây giờ người khổ sở là tôi mới phải?"
Ngón tay của Lâu Nguyễn siết chặt tấm chăn, chiếm, chiếm tiện nghi?
Đoạn clip vỡ vụn từng đoạn từng đoạn hiện lên trước mắt cô, đèn đường lờ mờ, vodka vị cam, cô ôm cổ người ta sống chết không buông tay, còn...
Còn ngửa đầu lên cắn người ta.
Trên mí mắt của Lâu Nguyễn còn treo lệ, vẻ mặt cô kinh ngạc, khuôn mặt trắng nõn vốn thương tâm của cô trong nháy mắt đỏ bừng.
Đôi mắt đen nhánh trong suốt nâng lên, ánh mắt chuẩn xác rơi vào yết hầu trắng như tuyết của người đàn ông.
Ở đó, có một dấu răng màu hồng nhạt.
Lâu Nguyễn không thể khống chế được, cô cẩn thận quan sát nơi đó, yết hầu hơi nhô lên giống như một tác phẩm nghệ thuật, vốn nên tỏa ra thứ ánh sáng trắng lạnh, nhưng lúc này vì vết đỏ kia có vẻ như đặc biệt mờ ám lưu luyến.
Ngón tay cô hơi siết chặt, con ngươi đen kịt dần phóng đại.
Đó là những gì cô làm sao...
Là do cô đã cắn tối qua sao.
A... Thật xúc phạm.
Người đàn ông đứng bên cạnh giường thấy cô giống như đang nhớ tới cái gì đó, đôi môi mỏng đỏ thẫm khẽ nhếch lên "Lâu tiểu thư."
Lâu Nguyễn xấu hổ ngẩng đầu lên, chống lại đôi mắt đen dài hẹp kia của anh.
Ánh mắt của anh dường như bức người, Lâu Nguyễn theo bản năng run rẩy một cái.
Một bên cô nhìn đối phương, một bên đang cố gắng nghĩ, đêm qua ngoại trừ ôm cổ người ta không buông, cắn yết hầu người ta, hôn, ngoài mặt người còn thân thiết... không biết cô có làm điều gì quá đáng hơn không?
Người đàn ông bên cạnh giường giơ tay lên, nhẹ nhàng kéo cổ áo, anh chỉ vào dấu răng trên yết hầu bất ngờ mở miệng nói "Tôi có thể hiểu là Lâu tiểu thư có lòng đối với tôi, nhưng cũng không cần phải như vậy?"
Lâu Nguyễn hoảng hốt ngẩng đầu "?”
Đối với cô, Tạ Yến Lễ, cô có lòng với anh sao?
Lâu Nguyễn bất giác nhớ tới chuyện lúc cô đọc sách ở bức tường thổ lộ ở trường.
Cô và Tạ Yến Lễ học cùng một trường trung học, cùng một trường đại học.
Bất kể là trung học hay là đại học, bất kể là Trường Trung học Bắc Kinh hay là Đại học Thanh Hoa, Tạ Yến Lễ đều là nhân vật nổi tiếng trong trường học, quả thật rất được mọi người yêu thích.
Thời trung học, lúc cô đợi Chu Việt Thiêm có nhìn thấy anh chơi bóng, khi đó Chu Việt Thiêm và Trình Lỗi bọn họ trở về, nhìn thấy cô ngồi ở đó xem người ta chơi bóng, Trình Lỗi còn hỏi cô có phải cũng bị Tạ Yến Lễ mê hoặc hay không.
Tạ Yến Lễ này rất nổi tiếng, hình như toàn bộ nữ sinh trong trường đều thích anh ấy, em gái dịu dàng, không phải em cũng muốn vứt bỏ anh Việt của chúng tôi thích anh ấy đó chứ?
Lúc đó Lâu Nguyễn đã nói gì?


⬅ Trước Tiếp ➡