Cừ Chiêu phát hiện Tuế Hòa rất thích hôn.
Giống như là đào được món đồ chơi mới lạ và thú vị, chỉ cần Cừ Chiêu có dấu hiệu rời đi, Tuế Hòa sẽ ôm cổ kéo anh lại.
Đôi môi mềm mại ngọt ngào, cả nước miếng cũng ngon.
Trước nay có thấy cô dính người như vậy đâu.
“Sao cậu cứ dính lấy tôi vậy?”
Thật vất vả mới thoát khỏi vòng tay chủ động của cô, Cừ Chiêu ngậm lấy đầṳ ѵú của cô, dùng đầu lưỡi thô ráp ấm áp kí©ɧ ŧɧí©ɧ, thỉnh thoảng còn khẽ dùng hàm răng cắn, năm ngón tay đặt lên bầu vυ" bên kia, nhào nặn giống như đang vắt sữa.
Nụ hồng màu đỏ trong miệng như một quả mận ngọt.
Tuế Hòa vặn hông rồi bĩu môi: “Uh... Sao cậu không hôn mình... Ah, ngứa quá….”
Vυ" của cô rất ngon. Cừ Chiêu vuốt ve cái bụng mịn màng của cô, dùng đầu ngón tay móc mép qυầи ɭóŧ của cô ra, sờ sờ lên sợi lông mỏng mềm mại cảm thấy thoải mái lạ thường.
Anh di chuyển rất chậm làm cô càng thêm ngứa ngáy, Tuế Hòa quay đầu cắn chăn bông, không muốn kêu ra tiếng, nhưng khi anh dùng ngón tay thô ráp sờ soạng miệng lỗ hoa, cô vẫn không nhịn được kêu lên.
“Nhạy cảm như vậy sao?”
Cừ Chiêu cởϊ qυầи lót của cô ra, lớp vải mỏng cuộn thành dây thừng dày treo ở cổ chân cô, cuối cùng anh cũng nhìn thấy trọn vẹn âʍ ɦộ của cô.
Hai cánh môi âʍ ɦộ dày gần nhau, ở giữa lộ ra màu hồng nhạt tựa như nụ hoa, tầng tầng lớp lớp, anh véo thịt mềm từ trong ra ngoài, khe hẹp liên tục đóng mở, còn có hai mảnh thịt nhỏ giấu hạt thịt to bằng hạt đậu bên trong.
Cừ Chiêu tò mò dùng ngón tay chọc chọc vào âʍ ɦộ nhỏ xinh của cô, giống như đang nghiên cứu.
Anh thấy có dòng nước chảy ra.
Cừ Chiêu nhìn ngón tay, có vẻ như anh đã chạm vào điểm mẫn cảm của cô rồi?
Tuế Hòa nhạy cảm cong chân càng làm môi âʍ ɦộ của cô mở rộng ra.
Cừ Chiêu hai mắt nóng lên, cúi đầu hôn một cái.
Hương vị hơi lạ, nhưng không tệ.
Theo phản ứng tự nhiên Tuế Hòa kêu lớn hơn. Càng làm cho dục tính của anh lên cao.
Cảm giác muốn bắn rất mạnh, nhưng Cừ Chiêu vẫn luôn chịu đựng, anh đang phát cuồng vì cô, phải một lúc sau mới cảm nhận được hương vị tìиɧ ɖu͙©.
Tuế Hòa cũng như vậy.
Có thể là cơn say làm cô bớt đau, ngoại trừ cảm giác đau xé lòng lúc ban đầu thì càng về sau kɧoáı ©ảʍ còn nhiều hơn đau đớn.
Cô vặn eo, dâʍ ŧᏂủy̠ tràn ngập, toàn thân ửng hồng càng thêm phần da^ʍ mỹ.
Cừ Chiêu cúi đầu xuống, có thể nhìn thấy chút dịch đỏ ngầu cùng chất nhầy mà anh bắn ra.
Đó là tất cả bằng chứng của sự kết hợp giữa cô và anh.
Mỗi tế bào trong cơ thể Cừ Chiêu đều hưng phấn, anh cắn môi Tuế Hòa, cắn xương quai xanh, cắn vυ" Tuế Hòa, thân dưới không ngừng chuyển động, tê dại và ấm áp, điểm mẫn cảm bị anh chạm vào khiến cô căng cứng cả người.
Rất thoải mái.
Bộ ρᏂậи 🅢iиɧ ɖụ© của anh được chôn trong dòng nước của Tuế Hòa, nước từ từ chảy ra làm ướt lôиɠ ʍυ của hai người họ, hai dòng nước ngọt ngào hòa vào nhau.
Tuế Hòa cảm thấy mình sắp tiểu, "A… Không được! mình muốn đi tiểu, em phải đi tiểu!"
“Đi tiểu gì?” Cừ Chiêu đã có kinh nghiệm, anh liếʍ đầṳ ѵú từ dưới lên trên, “Đó là nước của cậu.”
Tuế Hòa căng cứng thắt lưng, cô cắn chặt môi dưới, nắm chặt tay, siết chặt bụng dưới!
Càng làm ý chí muốn bắn của Cừ Chiêu mạnh hơn.
Cừ Chiêu chịu đựng cắn chặt quai hàm, rút của mình ra, phát ra một tiếng “Phụt.”
Tuế Hòa đang lêи đỉиɦ, chất lỏng nóng hổi của anh cũng lắc lư trên cơ thể của cô.......
Sau một phút, Cừ Chiêu mới thả lỏng thân mình.
Anh lau đi vệt trắng trên mặt Tuế Hòa, nhìn khuôn mặt đầy du͙© vọиɠ của cô.
“Thật là điên rồ.”
*
Mặt cô gối trên bắp tay săn chắc của anh, khuôn mặt mềm mại đỏ ửng lên vì nóng.
Tuế Hòa mở mắt ra, nhìn khuôn mặt phóng to trước mắt khiến cô chìm vào im lặng.
Tại sao cô lại nằm trong lòng Cừ Chiêu, còn gối đầu lên cánh tay anh.
Đầu cô hơi choáng váng, cố gắng nhớ lại một chút thì chỉ có thể nhớ rằng mình đã uống một xíu rượu.
Chăn bông vừa mềm vừa mát, điều hòa vẫn chạy, không khí mát mẻ không gây nhức đầu, Tuế Hòa di chuyển chân, vẫn cử động được nhưng mà mỗi lần di chuyển đều nhói đau đến mức điếng cả người, cử động nhẹ một chút cũng đau.
Xem ra cô đã làʍ t̠ìиɦ với Cừ Chiêu.
Làʍ t̠ìиɦ.
Như một lời nói xa vời.
Đối với cô, điều đó gần như là không thể.
Tuế Hòa hiểu rất rõ về anh, anh là kẻ máu lạnh và tàn nhẫn.
Nhưng bây giờ, cô lại làʍ t̠ìиɦ với Cừ Chiêu.
Tuế Hòa thấy thật khó hiểu, cô cảm thấy mình cần bình tĩnh lại.
Cô không quan tâm mình có quan hệ tìиɧ ɖu͙© hay không, cô chỉ muốn biết tại sao mình lại làʍ t̠ìиɦ với Cừ Chiêu.
Tuế Hòa lăn người xuống giường, cô không sợ Cừ Chiêu tỉnh giấc, nhưng cho đến khi cô mặc quần áo đi ra ngoài, Cừ Chiêu vẫn chưa mở mắt ra.
Anh ngủ say thật đấy. Tuế Hòa nghĩ.
…
Cánh cửa đóng lại, chỉ có tiếng khóa cửa cạch cạch.
Cừ Chiêu mở mắt ra nhìn trần nhà, trần nhà vuông vức sơn màu trắng, đèn chùm treo ở trung tâm cũng hình vuông, giống như một vòng lặp vô tận vậy.
Anh nghĩ rằng chính anh cũng đang đi vào ngõ cụt.
Nhưng điều đó cũng không ngăn được anh hạnh phúc.
Cừ Chiêu mỉm cười, kéo chăn bông đến chóp mũi, hít một hơi thật sâu.
Ây ... mùi vị của Tuế Hòa.
Nhưng cho dù anh có suy nghĩ tốt đẹp đến đâu thì những kế hoạch của anh cũng không thể đoán được tương lai.
Tuế Hòa đã rời đi.
Liên Kiều Kiều nói rằng Tuế Hòa đã xin nghỉ phép, không ai biết cô đi đâu.
Cừ Chiêu nghe vậy cũng không có biểu hiện gì, bình tĩnh về nhà, bình tĩnh rót cho mình một ly nước, còn không quên cho vào ly nước một miếng chanh cắt lát.
Nước chanh hôm nay hơi đắng.
Chắc là tại chanh không tươi.
Cũng giống như Tuế Hòa.
Anh cho rằng quả chanh không tươi, Tuế Hòa cũng cho rằng anh không “tươi” sao?
Cừ Chiêu hiểu Tuế Hòa, cô sẽ không vì đêm đó mà trốn đi, nhất định là cô có chuyện gì đó.
Đối với việc cô lặng lẽ ra đi thay vì đối mặt với anh, Cừ Chiêu vẫn không thể để suy nghĩ khách quan lấn át suy nghĩ chủ quan trong anh.
Cho dù bây giờ trông anh có lộng lẫy đến đâu, anh cũng không thể che đậy sự bẩn thỉu bên trong.
Vì vậy, anh không thể giữ Tuế Hòa lại.
Và Tuế Hòa thực sự đã không làm anh thất vọng.
Khi anh sắp đánh mất chính mình, cô đã đánh thêm một cú vào đầu khiến anh cảm thấy được tiếp thêm sức mạnh.
Nhưng thế giới này vốn dĩ khiến cho con người ta tuyệt vọng.
Sau nhiều năm như vậy, làm sao anh vẫn có thể nghĩ về nó?
Anh nói rằng nếu Tuế Hòa xuất hiện lần nữa, anh ta sẽ không buông tay.
Nhưng bây giờ Tuế Hòa đã tự mình bỏ chạy.
Tốt lắm.
Cừ Chiêu uống nước xong, miếng chanh dính vào thành cốc, vỏ chanh màu vàng tươi, thịt quả màu vàng nhạt nhìn giống như mặt trời ở bên ngoài cửa sổ.
Cừ Chiêu cầm cốc nước đi vào phòng bếp, nhưng không rửa sạch.
Thay vào đó, anh ném thẳng vào thùng rác.
————
*** 13 ***