⬅ Trước Tiếp ➡
Liễu Như Tân nghe xong mặt biến sắc. Phế bỏ kinh mạch? Vậy chẳng phải Tiêu sư đệ sẽ bị hủy?
“Tiêu sư đệ, ta đi tìm sư thúc cứu ngươi ” Nàng lật tay gọi ra phi kiếm, tức khắc lao đi.
“Không...”
Lời Tiêu Cảnh Diệu chưa kịp thốt, Liễu Như Tân đã mất dạng.
Tiêu Cảnh Diệu bị uy áp của lão già kiềm chế, không thể nhúc nhích, chỉ có thể nhếch môi cười tự giễụ
Đi cầu cứu độc phụ ấy?
Chẳng khác gì tự chuốc nhục nhã. Nếu biết thân phận đối phương, e rằng nàng ta còn tự tay dâng hắn lên.
Lại một lần nữa cảm giác bị vứt bỏ, có gì lạ đâụ..
Tiêu Cảnh Diệu cụp mắt, dáng người gầy gò bỗng toát ra hơi thở tử khí quỷ dị.
Lão già nhìn theo hướng Liễu Như Tân vừa biến mất, không những không ngăn cản, trái lại bật cười.
“Đúng vậy, bắt đi đệ tử người ta, đúng là cần chào hỏi trước.”
Lúc này, thiếu nữ với vẻ mặt rạng rỡ tiến lại gần Tiêu Cảnh Diệụ Khuôn mặt nàng ta như đóa bạch lan đang nở rộ, khiến người ta không khỏi rung động.
Nàng đánh giá hắn từ đầu đến chân, càng nhìn nụ cười càng rạng rỡ
“Tốt ”
Đôi tay trắng ngần của nàng vỗ nhẹ, đôi mắt trong veo lấp lánh ánh lên sự yêu thích không chút che giấu
“Ngươi đẹp hơn tất cả những người ta từng gặp. Có ngươi hầu hạ, tâm trạng ta nhất định sẽ tốt hơn nhiềụ”
Tiêu Cảnh Diệu liếc nhìn khuôn mặt quen thuộc trước mắt.
Kiếp trước, bọn họ cũng gặp nhau thế này, nhưng khi ấy hắn đã kết anh, đủ khả năng tự bảo vệ mình.
Kiếp này, cuộc gặp gỡ lại xảy ra sớm hơn, khi hắn mới chỉ đạt Kim Đan trung kỳ.
Dưới áp chế của lão già bên cạnh nàng ta, Tiêu Cảnh Diệu cảm nhận được cảm giác lạ lẫm và bất lực mà hắn đã lâu không trải qua.
Hiện tại, mặc dù hắn vẫn tu cả tiên đạo lẫn quỷ đạo, nhưng nếu giờ đây kinh mạch bị hủy, hắn chỉ e rằng phải hoàn toàn từ bỏ con đường tu tiên.
Tiêu Cảnh Diệu đã chuẩn bị tinh thần cho tình huống tệ nhất. Hắn hiểu rõ, Lãm Nguyệt sẽ không vì hắn mà đắc tội với những kẻ trước mặt, hắn chỉ có thể là người bị hy sinh.
“Sao ngươi không nói gì? Chẳng lẽ ngươi không muốn làm trà nô cho ta sao?” Thiếu nữ nghiêng đầu, đôi mắt đầy vẻ ngây thơ.
Tiêu Cảnh Diệu bật cười khẽ. Người trước mặt hắn quá quen thuộc, dáng vẻ này chỉ là lớp vỏ ngụy trang của nàng ta.
Kiếp trước, hắn không bị vẻ ngoài ấy mê hoặc, kiếp này càng không đáng để mắt đến.
Thiếu nữ chăm chú nhìn hắn. Dáng vẻ mày thanh mắt tú, nụ cười vừa nở như đóa tuyết liên, khiến mọi thứ xung quanh như mờ nhạt đi.
Trái tim nàng ta bất giác run rẩy, một cảm giác khác thường thoáng nảy sinh trong lòng.
“Ngươi cười cái gì?” Nàng ta không nhịn được hỏi.
Tiêu Cảnh Diệu không trả lời, chỉ quay sang nhìn lão già đứng gần đó. Hóa thần kỳ đại viên mãn… liệu hắn có cơ hội thoát thân không?
“Này, ngươi không trả lời ta, ta sẽ bảo Mục gia gia cắt đứt kinh mạch của ngươi ngay bây giờ ”
Thiếu nữ chưa từng bị người khác phớt lờ. Nhưng nam tử trước mặt hết lần này đến lần khác không để ý tới nàng ta, khiến nàng ta vừa tức giận vừa xấu hổ.
“Đừng làm cho Lăng nhi của chúng ta mất hứng.”
Lão già bất ngờ lên tiếng, giọng nói lão vẫn mang nét ôn hòa, không thấy lão có bất kỳ động tác nào, nhưng Tiêu Cảnh Diệu lập tức cảm nhận được áp lực vô hình như dây thừng siết chặt quanh thân.
Áp lực đó đột ngột siết lại, hắn cảm thấy lục phủ ngũ tạng như bị dịch chuyển, đau đớn không chịu nổi.
Hắn không kìm được, phun ra một ngụm máu tươi.
Thiếu nữ thấy cảnh đó, trong lòng chợt dâng lên cảm giác không nỡ. Nàng ta vội vàng trách móc “Mục gia gia, người làm gì mà khiến hắn bị thương thế này ”
Lão già thấy nàng ta sốt sắng, liền nới lỏng áp lực, vẻ mặt tươi cười lấy lòng.
Tiêu Cảnh Diệu bị áp chế hoàn toàn, thậm chí không thể giơ tay lau máụ
⬅ Trước Tiếp ➡