⬅ Trước Tiếp ➡
Nếu là như thế, chẳng phải Thiên Hoa Tông cố ý trêu chọc Thiên La Điện.
"Lãm Nguyệt, đánh với ta một trận "
Nếu chuyện không liên quan đến việc khıêu khích Thiên La Điện, vậy coi như bỏ qua.
Nhưng hắn nhất định phải đấu với nàng. Ngọn lửa của Hỏa Vực Lĩnh Chủ đã sôi sục, nó cũng giống như hắn, không thể ngăn cản được khát khao giao chiến với cường giả.
Quần chúng nghe vậy lập tức sục sôi.
"Xích Viêm chân nhân muốn đấu với Lãm Nguyệt tiên tử sao? Đây chắc chắn sẽ là một cảnh tượng hiếm có "
Ai nấy đều ngóng cổ chờ đợi.
Nào ngờ, Lãm Nguyệt khẽ lắc đầu, Lôi Giao hóa thành hư vô. Nàng phất tay áo, hạ xuống thuyền hoa.
"Xích Viêm, đại hội sắp diễn ra, ta là trưởng lão dẫn đội, không thể tùy ý giao đấụ" Nàng bình tĩnh nói.
Nực cười, đánh một trận giữa hai Hóa Thần kỳ là chuyện đùa sao? Ít nhất cũng phải tìm chỗ cách xa đây cả ngàn dặm, rồi đấu ba ngày ba đêm.
Nếu lỡ vì thế mà nàng bỏ lỡ cuộc thi của Tiêu Cảnh Diệu, mất cơ hội quan tâm đến hắn, chẳng phải quá lỗ hay sao?
Nghĩ đến đây, ánh mắt nàng quét khắp thuyền hoa tìm kiếm.
Uy áp Hóa Thần kỳ vừa rồi hẳn rất đáng sợ, Kim Đan kỳ bình thường sao chịu nổi.
Chỉ cần nhìn thoáng qua, dung mạo xuất sắc của Tiêu Cảnh Diệu đã lọt vào mắt nàng.
Khác với gương mặt tái nhợt của mọi người, hắn lại mỉm cười, thần sắc nhàn nhã như đang nghĩ đến điều gì vui vẻ.
Nàng thấy yên lòng, cũng phải, dù sao đây cũng là Quỷ Vương tương lai, uy áp của Hóa Thần kỳ thì nhằm nhò gì.
Còn bên phía Xích Viêm, vốn một lòng chiến ý dâng cao, lại bị nàng nhẹ nhàng từ chối. Thậm chí nàng còn không buồn liếc hắn, mà chỉ chăm chăm nhìn tên mặt trắng kia bằng ánh mắt thâm tình, lửa giận trong lòng Xích Viêm bùng lên.
"Lãm Nguyệt Ngươi rốt cuộc có đấu không?"
Hắn nghĩ mãi không thông, chiến ý ngập tràn của mình, chẳng lẽ còn thua sức hút của tên mặt trắng ấy?
Lãm Nguyệt xoay người lại, khẽ lắc đầu với Xích Viêm, nét mặt đầy quả quyết không chút chần chừ.
"Xích Viêm, ngươi vừa rồi không phân biệt đúng sai đã muốn động thủ với sư huynh ta. Hiện tại rõ ràng là ngươi sai, còn định cố chấp quấy rối đến khi nào?"
Người xung quanh nghe vậy liền không khỏi hít một hơi lạnh. Xích Viêm nổi tiếng là kẻ nóng tính, sau lưng lại có Thiên La Điện làm chỗ dựa, bình thường ngang ngược hết sức, nhưng chưa từng thấy ai dám chỉ trích hắn như vậy.
Không hổ là Lãm Nguyệt tiên tử, vừa mạnh mẽ vừa cứng rắn
Nghe những lời này, cơn giận của Xích Viêm lập tức bùng lên. Ngọn lửa của Hỏa Vực Lĩnh Chủ phía sau hắn bùng nổ thêm một vòng lớn.
"Lãm Nguyệt, ngươi thật to gan "
Thấy Xích Viêm sắp bộc phát, Thanh Hà và Lục Khuyết Nhiên đồng thời bước lên, chắn trước mặt Lãm Nguyệt, ý tứ bảo vệ rõ ràng.
Khi ánh mắt Xích Viêm chạm đến Lục Khuyết Nhiên, trong đáy mắt hắn thoáng qua một tia do dự.
Lãm Nguyệt thấy vậy không nhịn được mà khẽ cười. Quả nhiên Xích Viêm vẫn như trong ký ức của nàng, dễ dàng bộc phát như vậy.
Nàng cố ý khıêu khích hắn, chỉ có như thế mới có thể dễ thoát thân. Nếu không, với tính cách bám riết không buông của hắn, không đánh một trận chắc chắn không xong.
"Xích Viêm, ngươi định cậy vào Thiên La Điện để ức hiếp người khác trước cửa nhà của mình sao?"

⬅ Trước Tiếp ➡