Có lẽ do đại hội sắp tới mà lòng nàng ta lo lắng, hoặc vì không ngừng nghĩ đến gương mặt khiến nàng ta tương tư, Liễu Như Tân không thể tĩnh tâm tu luyện, đành bước ra ngoài dạo quanh.
Không ngờ lần này thật sự để nàng ta nhìn thấy bóng dáng áo trắng ấy.
Khoảnh khắc đó, sự hưng phấn và vui mừng trong lòng bùng lên, không chút do dự chạy theo.
“Tiêu sư đệ ”
Tiêu Cảnh Diệu quay đầu, gương mặt tuấn tú của hắn dưới ánh mặt trời rực rỡ tựa như làm mọi vật xung quanh lu mờ.
“Liễu sư tỷ.”
Rõ ràng là giọng nói dịu dàng, nhưng không hiểu sao trong tai Liễu Như Tân lại nghe ra sự lạnh lùng và xa cách.
“Tiêu sư đệ đang tản bộ sao?”
Dù vậy, nàng ta vẫn mạnh dạn bước lên, tìm cớ bắt chuyện.
Tiêu Cảnh Diệu gật đầu, định mở miệng thì một giọng nói ngạo mạn cắt ngang.
“Mục gia gia, ta muốn hắn ”
Người nói là một thiếu nữ xinh đẹp vô song, tuổi chừng mười bảy mười tám, gương mặt tròn trịa, đôi mắt to tròn như ngọc trai tỏa sáng, khiến người ta nhìn vào liền kinh diễm.
Toàn thân nàng ta mặc bộ đồ đỏ rực, kiêu ngạo, táo bạo, càng tôn lên làn da trắng nõn như tuyết.
Điểm đặc biệt nhất là giữa chân mày nàng có một đóa mai đỏ rực như máu, kiều diễm vô cùng.
Bên cạnh thiếu nữ là một lão già lưng còng chống gậy.
Lão ta có bộ râu ngắn cứng, đôi mắt nâu đục trũng sâu vào hốc mắt, mái tóc hoa râm rối bù lâu ngày không chải chuốt.
Thiếu nữ diễm lệ và lão già phong trần, sự kết hợp kỳ quái này khiến Liễu Như Tân không khỏi sửng sốt.
“Mục gia gia, người đã hứa với ta, ta muốn gì cũng được.”
Thiếu nữ chu môi, ngón tay nhỏ nhắn chỉ vào Tiêu Cảnh Diệu, vẻ mặt đầy quyết tâm.
“Lăng nhi, ngươi muốn hắn làm gì?” Lão già cất giọng khàn đục như tiếng cát chà xát.
“Hắn đẹp như vậy, tất nhiên là bắt về làm trà nô, mỗi ngày nhìn hắn, thật tuyệt biết bao.” Thiếu nữ hồn nhiên nói, giọng điệu ngây thơ.
Nghe vậy, sắc mặt Liễu Như Tân lập tức biến đổi. Nàng ta quay sang Tiêu Cảnh Diệu, nhưng thấy hắn nét mặt bình thản, không chút bất ngờ hay khó chịụ
“Trà nô? Lăng nhi, ngươi đã có hai mươi trà nô rồi.” Trong giọng lão già đầy sự nuông chiều, đôi mắt đục ngầu nhìn Tiêu Cảnh Diệu như đang cân nhắc điều gì.
Thiếu nữ nghe vậy liền nhíu mày, lớn tiếng “Hai mươi thì đã sao, bọn họ gộp lại cũng không bằng một hắn ”
“Được được, Lăng nhi đừng giận, để gia gia hỏi xem.”
Thấy thiếu nữ bất mãn, lão già lập tức nhún nhường dỗ dành, cái lưng còng run rẩy như sắp gục.
Liễu Như Tân nghe đến đây, mặt mày xanh mét. Thiếu nữ này quá xúc phạm người khác Một tu sĩ Kim Đan đường đường chính chính, sao có thể làm nô bộc?
“Thiếu niên, ngươi là người của môn phái nào?” Lão già quay sang Tiêu Cảnh Diệu, khuôn mặt nhăn nheo như vỏ cây lại tươi cười hiền lành.
Có thể được Thiên La Điện sắp xếp ở Huyền Hoàng phong, tất nhiên là người không phú thì quý. Lão cần hỏi rõ để tránh mang rắc rối về cho môn phái.
Liễu Như Tân thấy lão già có vẻ hiểu lý lẽ, định lên tiếng thì phát hiện Tiêu Cảnh Diệu khuôn mặt u ám, người căng cứng, giữa hàng lông mày thấp thoáng nét đau đớn.
Nàng hoảng hốt, đoán chừng lão già đã động tay động chân với Tiêu Cảnh Diệu, vội vàng nói “Chúng ta là người của Thiên Hoa Tông, ông không được...”