Trước đó nàng còn suy nghĩ việc tìm đạo lữ cho nam chính. Công Tôn Nguyên Lăng gia thế, bối cảnh đều thuộc hàng đỉnh cao, chỉ có tính cách là hơi kiêu căng, không phải ai cũng chịu nổi.
Nhưng nam chính cũng không phải người thường, trong nguyên tác không phải đã nói, Công Tôn Nguyên Lăng bị hắn trị đến ngoan ngoãn phục tùng đó sao?
Nhưng nghĩ lại, dù Công Tôn Nguyên Lăng có cố gắng thế nào, cuối cùng vẫn không sưởi ấm được trái tim băng giá của nam chính. Nếu giờ nàng tùy tiện thu nhận làm đồ đệ, chẳng phải sẽ gây phiền nhiễu cho hắn sao?
Hơn nữa, với quyền thế của Xích Hồng cung, Công Tôn Nguyên Lăng muốn chọn sư phụ nào chẳng được. Hiện tại ngay cả bản thân nàng còn khó lo liệu nổi, lỡ như làm hỏng tiền đồ của người ta thì sao?
Xét tất cả các lý do, nàng không thể nhận Công Tôn Nguyên Lăng làm đồ đệ.
Lãm Nguyệt thu xếp suy nghĩ, giọng nói mang theo chút áy náy “Thiếu cung chủ, ta tài hèn sức mọn, khó lòng gánh vác trọng trách lớn lao này. Người nên tìm cao nhân khác phù hợp hơn.”
Công Tôn Nguyên Lăng nghe vậy, ánh sáng trong mắt dần tối lại. Sự kinh ngạc và tổn thương hiện rõ trên khuôn mặt nàng ta.
Trong mắt nàng ta, nếu Lãm Nguyệt mà còn tự nhận là “tài hèn sức mọn”, thì cả Cửu Châu này chẳng ai xứng đáng gọi là thiên tài nữa.
Ai cũng nhìn ra lời nói này chỉ là cái cớ để từ chối.
Thật nực cười, đường đường là thiếu cung chủ của Xích Hồng cung, từ nhỏ muốn gì được nấy, hôm nay đã phải dùng đến chữ “cầu”, vậy mà vẫn không lay động nổi đối phương.
Nhưng nàng ta trước giờ người gặp người thích, vấn đề nhất định không phải ở bản thân nàng ta.
Ánh mắt nàng ta chuyển sang thiếu niên phía sau Lãm Nguyệt, sắc mặt thoáng biến đổi, một tia tự ti chưa từng có len lỏi trong lòng.
‘Về nhan sắc, đúng là mình thua kém thật…’
Lãm Nguyệt thấy ánh mắt Công Tôn Nguyên Lăng nhìn Tiêu Cảnh Diệu, càng chắc chắn suy đoán của mình là đúng.
Vậy thì cũng không thể áp đặt ý chí của mình lên Tiêu Cảnh Diệu được, lỡ hắn lại có tình cảm với cô gái này thì sao?
Dẫu sao hiện tại nam chính chưa bị hắc hóa, vẫn là một thiếu niên thuần khiết, đáng yêụ
“Khụ khụ, thế này đi…” Lãm Nguyệt nhẹ ho vài tiếng, xoay người nhìn Tiêu Cảnh Diệu, ánh mắt đầy ẩn ý “Diệu nhi, con nghĩ xem, vi sư có nên thu nhận Công Tôn tiểu thư làm đồ đệ không?”
Tiêu Cảnh Diệu không hiểu chuyện gì, nhìn Lãm Nguyệt đầy nghi hoặc.
Lãm Nguyệt đang chơi trò gì vậy, loại chuyện này tại sao phải hỏi hắn?
Hơn nữa, vì sao nàng lại nháy mắt với mình?
Lãm Nguyệt nháy mắt tới mức bị chuột rút, thấy Tiêu Cảnh Diệu không có phản ứng, trong lòng càng sốt ruột.
Đồ đệ đầu gỗ này, vi sư đang giúp ngươi tìm vợ đấy Nhanh cho một câu trả lời, cô nương người ta còn đứng đợi kìa
Nhưng Tiêu Cảnh Diệu lúc này đang rối bời, chẳng nghĩ được gì, chỉ đành khom người, nói một câu “Chuyện này, đệ tử nghe theo quyết định của sư tôn.”
Thế là quả bóng trách nhiệm lại được đá về phía Lãm Nguyệt.
Công Tôn Nguyên Lăng thấy hai sư đồ cứ nói qua nói lại, ánh mắt giao nhau mãi mà chẳng ra kết quả, chỉ cảm thấy lòng nhiệt huyết của mình bị coi thường, cơn giận lập tức bùng lên.