Tiêu Cảnh Diệu thấy Lãm Nguyệt mãi không đáp, bèn ngẩng đầu nhìn. Nàng vẫn là Lãm Nguyệt đó, nhưng không biết câu nói nào của hắn đã làm cho nàng vui vẻ, đến khóe môi cũng thoáng hiện nụ cười chân thật.
Tiêu Cảnh Diệu ánh mắt ngưng trọng, không ngờ nữ nhân độc ác này lại có thể cười như vậy.
Trước mặt hắn, Lãm Nguyệt vĩnh viễn mang vẻ lạnh lùng xa cách, như thể trời đất có sụp đổ cũng chẳng khiến nàng biến sắc.
Bất chợt, Lãm Nguyệt bước đến gần hắn.
Cảm giác nàng tiếp cận khiến Tiêu Cảnh Diệu căng thẳng, từng tế bào trên người hắn đều phản ứng mạnh mẽ, đầy kháng cự và oán hận.
Tiêu Cảnh Diệu giấu kín cảm xúc rất giỏi, Lãm Nguyệt hoàn toàn không nhận ra sự khác thường.
Nàng nhẹ nhàng vỗ vai hắn, giọng điệu trở nên mềm mại, cố gắng nghe giống một bà mẹ hiền từ.
“Diệu nhi từ trước tới nay đều rất tốt, nếu ngươi không muốn bái sư môn khác thì cứ ở lại đây đi.”
Tiêu Cảnh Diệu toàn thân khẽ run lên, suýt nữa không nhịn nổi mà vặn đứt tay nàng.
Độc phụ Dám đụng vào hắn
“Đa tạ sư tôn, đồ nhi nhất định sẽ cố gắng, xin sư tôn đừng đuổi đồ nhi đi nữa, có được không?”
Đôi mắt đen sâu như mực của hắn nhìn nàng đầy vẻ cầu xin, khiến lòng Lãm Nguyệt mềm nhũn.
Nhưng trong lòng Tiêu Cảnh Diệu lại tràn ngập oán hận Độc phụ, cứ chờ đó, chỉ cần ta khôi phục được tu vi, ngày chết của ngươi sẽ đến
“Được.”
Lãm Nguyệt mỉm cười gật đầu, đôi mắt lấp lánh ánh sáng.
Nam chính ngoan ngoãn, đáng yêu thế này đúng là dễ thương quá đi, thật khiến người ta không khỏi xót xa.
Phải rồi, nếu nhớ không lầm thì đại hội Cửu Châu sẽ sớm diễn ra, nàng phải chăm sóc hắn chu đáo hơn.
Lãm Nguyệt dò xét trong túi trữ vật, bất chợt ánh mắt nàng sáng lên.
Một tia sáng trắng lóe lên từ tay phải nàng.
Tiêu Cảnh Diệu thấy vậy, đồng tử co lại, đôi mắt lập tức hiện lên vẻ âm độc.
Nhanh vậy đã định ra tay sao?
Nếu vậy thì liều thôi, thà đồng quy vu tận còn hơn chịu nhục lần nữa
“Diệu nhi, cái này tặng ngươi ”
Toàn thân Tiêu Cảnh Diệu đã sẵn sàng điều động linh khí, nhưng khi nhìn thấy thanh trường kiếm xanh lam trước mắt thì hắn sững người.
“Tặng cho ta?”
Hắn ngước lên, trong giọng nói tràn ngập sự khó tin.
Thanh kiếm xanh lam này không phải pháp khí tầm thường, mà là bảo vật do sư tôn của Lãm Nguyệt, tức tổ sư Ngũ Diệp chân nhân tặng cho nàng.
Năm hắn mười tuổi bái sư, hắn đã biết nàng quý trọng thanh kiếm này thế nào.
Cả Cửu Châu vẫn lưu truyền câu nói “Yêu Hoa Lãm Nguyệt, có một không hai” là để ca ngợi Lãm Nguyệt tiên tử với Yêu Hoa kiếm trong tay, vẻ đẹp tuyệt thế không ai sánh kịp.
Cũng vì Lãm Nguyệt coi thanh Yêu Hoa kiếm như sinh mạng, nên kiếp trước, khi hắn bắt được nàng, việc đầu tiên hắn làm là bẻ gãy Yêu Hoa ngay trước mặt nàng.
Nhớ lại cảnh nàng mắt đỏ ngầu nguyền rủa hắn, lòng Tiêu Cảnh Diệu tràn ngập khoái trá.
Vậy mà bây giờ, Lãm Nguyệt lại muốn tặng thanh kiếm này cho hắn?
“Sao? Ngươi không thích à?”
Lông mày thanh tú của nàng hơi nhíu lại. Nàng vốn rất thích thanh kiếm này, vì muốn quan tâm nam chính mà phải dốc cả ruột gan.
Tiêu Cảnh Diệu từ từ ngẩng đầu, muốn tìm trên gương mặt nàng chút gì đó như giễu cợt, trêu đùa, hay lạnh nhạt, nhưng chỉ thấy nụ cười ấm áp.