ập xuống đầu.
Tiếng cười vang khắp gian phòng, vỏ cùng bệnh hoạn. Chút
hi vọng cuối cùng lộp bộp rơi xuống vỡ vụn, tâm trí bị bao phủ
bởi một tầng cảm xúc cùng quấn. Hän xé miếng băng dán bịt
miệng Ngọc Mai ra, muốn nghe giọng nói của cô van xin hản.
Nhưng không ngờ thứ hắn nghe được là câu chửi măng của cô.
“Fuck youl Youre a such a Jerk
Đây là câu tiếng Anh duy nhất mà Ngọc Mai biết, học được
ở đầu cô cũng quên rồi. Giống như dồn tất cả sự phẫn nộ của
mình mà hét lên, giọng nói nhẹ nhàng vốn có cũng trở nên
hung hăng hỗn loạn.
Động tác người đàn ông sững lại mấy giây, hản hơi nhướn
mắt nhìn cô, sự ngạc nhiên phút chốc chuyển giận dữ, tay hẳn
nắm lấy cäm cô, dùng lực mạnh đến nỗi hai bên xương quai
hàm tưởng như đều muốn vỡ thành mấy tiếng rằng rắc.
“Chửi tao? Hay lắm. Chửi rất hay.”
Dưới gối bên cạnh có một khẩu súng lục của Đức, hắn lên
nòng súng, dí sát vào đầu cô. Ngọc Mai sợ đến nỗi thở cũng
không dám thở mạnh, cỏ mở mắt im lặng nhìn vào hẳn.
“Chửi nữa đi. Chửi đi!”
Mắt hẳn trợn lên, tiếng gầm nhẹ phát ra từ cổ họng, khiến
tim cô nhảy loạn trong lồng ngực vì kinh hãi. Lời cảnh báo của
Harold ban nấy bất chợt vang lên trong đầu.