⬅ Trước Tiếp ➡
Dương Chước Minh như đoán được suy nghĩ của Thẩm
Tắc, chủ động mở lời: “Không cân nghĩ nhiều. Cô ta không có
giấy tờ tùy thân, là hàng mua được ở phiên đấu giá Đa Sắc,
muốn đi bệnh viện cũng không dễ dàng”
Vì vậy Dương Chước Minh mới bất đắc dĩ gọi Thẩm Tắc tới,
Thẩm Tắc à một tiếng, như đã hiểu rõ vấn đề. Sau khi chuẩn bị
đầy đủ thuốc, còn cẩn thận chia sẵn từng liều một vào những
túi nhỏ, anh thu dọn hộp dụng cụ y tế chuẩn bị rời khỏi phòng.
“Tôi đã kê thuốc uống cho 5 ngày. Chủ yếu là thuốc giảm
đau và an thân. Còn thuốc bôi thì trực tiếp bồi hai lân một ngày
lên vết thương là được. Trong khoảng một đến hai tuần tới
đừng bắt cô ấy làm việc nặng nhọc”
“Ừ đi đi"
Ngọc Mai vừa tỉnh lại thì nghe được đoạn hội thoại trên. Hai
giọng nói đều là của đàn ông, nhưng cảm giác rất khác biệt. Rõ
ràng, một câu ngắn gọn đáp lại kia là của Harold. Chỉ qua vài
lần tiếp xúc ngắn ngủi cô cũng có thể đánh giá được người này
nói chuyện rất ít khi dài dòng.
“Tôi biết cô đã tỉnh, đừng giả vờ nữa”
Làm thế nào mà phát hiện ra cô đã tỉnh rồi? Ngọc Mai nhíu
mày mở mắt, khó chịu lộ rõ, nhưng khi nhìn tới bóng lưng của
người đàn ông ngôi ở cuối giường, thẳng tắp lạnh lùng, cô bất
giác cụp mi, lòng rối loạn. Vừa nãy hản còn đang đứng gân cửa
sổ, quay lưng về phía cô, nhanh như vậy đã ngồi ở đây. Ngọc
Mai chống tay ngồi dựa lưng vào đầu giường, mấp máy đồi môi
⬅ Trước Tiếp ➡