“Harold, chính anh đã nói không có sở thích hành hạ người
khác”
"Cô có hiểu khái niệm hành hạ thực sự là như thế nào
không?”
Ba tháng qua, hẳn để cô tự do đi lại trong Ngự Uyển Viên,
không giam câm đánh đập, không hành hạ ngược đãi. Hơn nữa
còn mời thầy về dạy cô tiếng Đế Đô. Ngày thường, việc bận rộn
nhất của cô có lẽ là học tiếng, cơm ăn ba bữa ngon, quần áo
thoải mái mặc, không có vẻ gì giống như số phận của một cô
gái bị bắt cóc lưu lạc. Thi thoảng, cô cùng vài người giúp việc
trong biệt thự nói chuyện, vừa có thể tăng khả năng giao tiếp
bằng tiếng bản địa, vừa có thể bớt buôn chán. Harold quả thật
nói sao thì vậy. Duy chỉ có một chuyện, kể từ sau đêm đó Ngọc
Mai chưa từng gặp lại hăn.
Hôm nay, lần đầu gặp lại không ngờ là trong tình cảnh này.
“Như này không phải hành hạ thì là gì?”
Ngọc Mai vừa động đậy tay, tiếng dây xích leng keng vang
lên trong phòng tối. Cả gian phòng chỉ treo một ngọn đèn nhỏ,
ánh sáng không đủ tỏa khắp không gian. Người đàn ông ngồi ở
chiếc ghế duy nhất kê trong góc phòng, thân hình như chìm
trong bóng tối. Hãn không trực tiếp lại gần cô, càng không cho
cô có cơ hội lại gần hắn.
“Muốn biết thì đợi cô sống sót sau ba nén hương trầm rồi
nói
Ngọc Mai nhíu mày, câu này của hản có ý gì?