⬅ Trước Tiếp ➡
Ba mẹ bảo, đã cưới rồi, cũng sinh con rồi, dù thế nào thì đó cũng là vợ của anh cả. Xem trên mặt mũi của anh cả và mấy đứa trẻ, chỉ cần không phải quá mức đặc biệt thì mọi người cứ bao dung. Tuy chị ta không làm việc, nhưng cũng may là không lắm mồm khiến cho cả nhà không được an bình. Ở cùng dưới một mái hiên, nếu nháo lên thì bọn nhỏ không được thoải mái, anh cả cũng khó xử. Ngày thường anh cả đi làm nhiệm vụ đã rất mệt, chúng ta có thể không thêm phiền thì không cần phải thêm phiền cho anh ấy. Anh biết không, chị dâu rời đi, em rất vui đấy.
Cố Nam Sóc sửng sốt, trìu mến xoa đầu cô.
Cố Nam Huyền ôm hộp tiền trong ngực, cười ngốc nghếch
Quan tâm chị ta ở lại hay không làm gì, tiền đã về tay, em an tâm rồi
Cố Nam Sóc thần sắc lóe lóe
Sợ là em yên tâm quá sớm.
Cố Nam Huyền không hiểu gì
Là sao cơ? Không phải tiền đã ở trong tay chúng ta sao? Nếu mà anh lo lắng mọi người biết chúng ta có tiền trong nhà dẫn tới có trộm thì sáng mai chúng ta có thể gióng trống khua chiêng mà đi gửi tiết kiệm.
Nói xong, cô thở dài
Nếu lúc trước ba gửi tiền vào ngân hàng thì cũng không có nhiều chuyện như này.
Tuy nói hiện tại chế độ quản lý của ngân hàng không nghiêm khắc như đời sau, có nhiều chỗ trống, nhưng không phải ai cũng đều ra làm sổ tiết kiệm. Cũng chẳng thể trách được Cố Trường Phú, người già đều có tư tưởng, tiền để ở cạnh mình mới an tâm. Để trong ngân hàng, không nhìn thấy, không sờ được, nếu ngân hàng đóng cửa thì phải làm sao? Không chỉ Cố Trường Phú, 90% người thôn Dương Liễu đều làm như thế.
Cố Nam Sóc nhận lại hộp tiền
Ngày mai anh sẽ gọi mấy người đi cùng.
Ngoài miệng nói thế, ánh mắt anh dừng trên hộp tiền, tối đi.
Tiền không nên để lộ. Một khi để lộ sẽ dễ bị người ta nhớ thương. Để trong ngân hàng chỉ ngăn cản được bọn trộm cắp, chứ không thể kháng cự được hạng người vô sỉ núp dưới lá cờ chính nghĩa được.
Ngày mai, chắc sẽ còn một trận náo loạn nữa.
Nhưng mà, đời trước của Cố Nam Sóc anh đây gặp không ít nhấp nhô, nên không sợ gì hết Giặc tới thì đánh, nước lên thì nâng nền. Muốn đoạt đồ ăn trong miệng lão hổ, dám chơi thủ đoạn dưới mí mắt Cố Nam Sóc anh, cũng phải nhìn xem kẻ đó có bản lĩnh này không đã
Editor Vương Chiêu Meo
Phía tây, đầu thôn.
Nhà Cố Trường Quý.
Cố Trường Quý và Cố Trường Phú là anh em cùng cha khác mẹ. Mẹ của Cố Trường Phú khó sinh mà chết, một năm sau, ông cụ Cố lại cưới vợ mới, một năm sau thì sinh Cố Trường Quý.
Có mẹ kế liền có cha dượng. Từ nhỏ Cố Trường Phú đã sống không tốt. Năm 7 tuổi, cả nước gặp phải đại hạn, mùa màng thất thu, trong nhà vô cùng gian nan. Mẹ kế thổi gió bên gối mấy ngày, ông cụ Cố liền đưa con trai cả đến làm người hầu của một gia đình giàu có, nhận về một khối đồng bạc tiền bán thân.
Cứ thế, Cố gia và Cố Trường Phú chặt đứt liên hệ. Ai có thể nghĩ đến, số của Cố Trường Phú vẫn còn may, bởi vì ông làm việc nhanh nhẹn, làm người thành thật, giữ bổn phận, nên được chủ nhà nhìn trúng, đưa đến làm thư đồng cho thiếu gia, đi theo bên người thiếu gia mà đọc sách biết chữ.
Sau này, đất nước chuyển sang thời đại mới, địa chủ bị đả đảo, chủ nhà suy tàn, người hầu nô bộc xoay người làm chủ.
Cố Trường Phú trở lại quê hương, dẫn theo người vợ mới cưới Liễu Như Ngọc. Liễu Như Ngọc là nha hoàn bên cạnh của tiểu thư, cũng được học không ít chữ. Hai vợ chồng họ liền trở thành người làm công tác văn hóa khó có được của làng trên xóm dưới.
⬅ Trước Tiếp ➡