Nam Sóc à Sau này cháu định tính toán như thế nào?
Cố Nam Sóc hơi nheo lại đôi mắt, xẹt qua người Cố Trường Quý và Tống Ngọc Mai
Sao ông ba đột nhiên hỏi chuyện này?
Ông ba thở dài
Giờ Nam Vọng đã đi rồi, Trường Phú cũng không còn. Nam Huyền 17 tuổi rồi còn chưa xuất giá. Càng đừng nói ba đứa trẻ còn quá nhỏ, không hiểu chuyện gì. Chuyện trong nhà ngoài ngõ chỉ dựa vào một mình cháụ Cháu còn trẻ, chuyện đời chưa trải qua được bao nhiêu, đừng nhìn trước mắt lấy được tiền về tay, nhưng nuôi sống cả gia đình và mấy đứa trẻ thì không chỉ dựa vào chỗ tiền này là đã mọi sự thuận lợi đâụ Cháu nên tính toán cho kỹ.
Ý của ông ba là….?
Cháu đã gọi ông một tiếng ông ba, ông làm trưởng bối nói vài câu, cháu nghe một chút xem…
Cố Nam Sóc chuyển động chén rượu trong tay, trên mặt tỏ ra vô cùng tôn kính
Ông ba nói đi
Editor Vương Chiêu Meo
Dù gì thì Nam Huyền chỉ là một cô gái, không bao lâu nữa sẽ phải gả ra ngoài. Ba đứa nhỏ lại không như thế. Đứa lớn nhất là Minh Huy mới 11 tuổi, nhỏ nhất mới 4 tuổi, nuôi nấng mấy đứa nó cũng không phải chỉ trong 1, 2 năm. Bản thân cháu mới 21, cuộc sống sau này còn rất dài, cháu có nghĩ tới nếu cả đời này nuôi dưỡng ba đứa nhỏ thì sau này phải sống ra sao? Kể cả cháu nguyện ý thì cháu cũng từng suy xét ý kiến của Hồ gia chưa?
Cố Nam Sóc đã đính hôn, nhà gái là Hồ Dao Hoa, con gái thứ hai của Hồ gia cùng thôn. Vốn dĩ nhà họ Cố có điều kiện, Cố Nam Sóc hoàn toàn có thể tìm đối tượng trong thành phố. Nhưng bản thân Cố Nam Sóc không nghĩ gì đến chuyện yêu đương cưới vợ, nên vẫn không từng có ý định tìm đối tượng.
Mấy năm trước, sức khỏe của Cố Trường Phú không còn tốt, bị cao huyết áp do suy nghĩ quá nhiềụ Cha Hồ là thầy thuốc trong thôn, y thuật không tệ lắm. Rất nhiều lần Cố Trường Phú bị hoa mắt chóng mặt, hoảng hốt, tim đập nhanh, đều là nhờ cha Hồ kịp thời tới cứu viện.
Từ điểm này, Cố Trường Phú sinh ra tâm tư. Sau khi nói với con trai, con trai không phản đối, liền an bài buổi gặp mặt với Hồ Dao Hoa, hai bên gặp nhau hai lần thì hôn sự được định ra.
Ngày hôm qua đi tới nhà ga bắt người, Hồ gia ra sức rất lớn. Hôm nay uống rượu cũng tới. Cha Hồ thấy nhắc đến mình thì không thể ngồi im nữa. Huống hồ, vốn dĩ ông cũng định tìm Cố Nam Sóc nói chuyện riêng, chỉ là Cố gia chuyện này chưa xong đã tới chuyện khác, cho nên chưa tìm được cơ hội.
Ông buông đũa xuống
Nếu ông chú Cố gia đã mở miệng thì tôi đây cũng sẽ nói ý kiến của nhà mình. Nam Sóc à, chú có lời muốn nói. Thời điểm đính hôn khi trước, tình huống không giống bây giờ. Không phải là chú thấy nhà các cháu không còn điều kiện như xưa mà chê nghèo yêu giàu gì hết. Với chú thì nhà có điều kiện tốt cỡ nào cũng không thể bằng tiền đồ của bản thân được. Cháu là người có năng lực, là sinh viên đầu tiên của thôn chúng ta, có văn hóa, công tác tốt có thể diện. Nhà chú không có gì để chê cháu cả. Kể cả không nhìn vào ba cháu hay anh trai cháu, thì chỉ cần điều kiện của bản thân cháu thôi, nhà chú có tìm mỏi mắt cũng không thấy được người thứ hai. Chỉ là, trong lòng chú không thoải mái. Chú biết, Nam Vọng không còn, cháu chiếu cố ba đứa bé của anh trai mình thì cũng là điều hợp tình hợp lý. Nhưng với con gái chú, dựa vào đâu mà bắt nó vừa qua cửa đã coi như mẹ kế? Xưa nay mẹ kế khó làm, nhẹ không được, nặng cũng không được. Những gian nan khổ sở này cháu đã từng nghĩ tới chưa?
Ba đứa trẻ tuy không phải do Cố Nam Sóc sinh ra, nhưng lại vô cùng thân thiết như cha con. Cho nên, làm thím không khác gì làm mẹ kế cả.
Cố Nam Sóc ngừng cử động, lâm vào trầm tư.