⬅ Trước Tiếp ➡
Nói dễ nghe gớm Nếu thật đưa bọn trẻ ra ngoài, cho dù ở ngay dưới mí mắt thì sao? Đối phương có thể động tay chân nhiều thôi. Ví dụ như làm ra vẻ có chuyện gì ngoài ý muốn thì ai mà ngờ được?
Trong sách còn không phải là như vậy sao?
Trong cốt truyện cũ, tiền an ủi không lấy về được, nên không có màn kịch hôm nay. Nhưng là sau khi anh chết, Cố Trường Quý và Tống Ngọc Mai nhận nuôi ba đứa trẻ, mượn danh nghĩa nuôi dưỡng bọn trẻ mà công khai vào ở nhà ngói gạch xanh khang trang của Cố gia.
Không đến ba tháng sau, Cố Minh Cảnh nhỏ tuổi nhất bị mất tích. Theo như Cố Trường Quý nói thì ông ta dẫn cậu lên phố chơi, ai ngờ quay người lại đã không thấy tăm hơi, khả năng là bị mẹ mìn bắt đi. Tác giả không viết cụ thể chuyện này, nhưng có nhắc đến Cố Minh Huy từng hoài nghi Cố Minh Cảnh không phải bị bắt đi, mà là bị bán, bởi vậy mà cậu căm thù cả nhà Cố Trường Quý đến tận xương tủy.
Theo như nhận thức trong trí nhớ của Cố Nam Sóc về gia đình này, thì anh càng có khuynh hướng tin vào phán đoán của Cố Minh Huy.
Còn hai anh em Cố Minh Huy Cố Minh Hiên ở lại thôn Dương Liễu, cuộc sống trôi qua không tốt, mỗi ngày phải làm một đống việc. Luôn là tình trạng việc này chưa làm xong đã bị vứt thêm việc mới. Cố Minh Huy vì sinh tồn nên bỏ học từ nhỏ, đi theo mấy tên du thủ du thực ở trấn trên, sau này trời xui đất khiến mà gia nhập băng đảng xã hội H.
Nhớ lại kết cục của họ trong sách, hốc mắt Cố Nam Sóc ẩm ướt, cổ họng nghẹn ngào. Hít sâu một hơi, hai bàn tay nắm thật chặt, trong mắt xẹt qua một tia lạnh lẽo.
Editor Vương Chiêu Meo
Không bàn đến cốt truyện, đơn cử nói chuyện ngay trước mắt này thì thực ra không khó giải quyết. Chỉ cần Cố Nam Sóc cứng rắn không đồng ý, đối phương liền không thực hiện được ý đồ. Có người chú ruột này ở đây thì không đến lượt mấy ông bà chú bác quan hệ nhạt nhẽo nhúng tay vào. Nhưng nếu làm thế thì sẽ có tai họa ngầm.
Hai vị ông chú này hiện giờ là những người có bối phận cao nhất của Cố gia. Tuy giờ đã là xã hội mới, không còn chú trọng vào quy củ của tông tộc, nhưng địa vị, trọng lượng của bọn họ ở trong Cố thị vẫn cao như cũ.
Nếu quay đầu, bọn họ kích động trong tộc thì không khỏi đưa tới mối họa. Thôn Dương Liễu không phải toàn là người họ Cố, nhưng họ Cố chiếm đến một phần ba. Trừ họ ra thì không có dòng họ nào lớn khác.
Cả tộc Cố thị bện thành một sợi dây thừng thì Cố Nam Sóc tuyệt đối ăn đủ. Đặc biệt, ba anh không có quan hệ tốt với gia tộc, chỉ vì mấy năm nay ông ấy làm việc công chính, đối với người khác thì đó là chuyện tốt, nhưng với người Cố gia thì lại không nghĩ như thế.
Người Cố gia cảm thấy, nước phù sa không chảy ruộng ngoài. Sao lại có chuyện chỗ tốt không để cho nhà mình mà lại cho người khác? Dựa vào cái gì mà đối xử với họ cũng như với người ngoài? Bởi vậy, không ít người thầm oán trách.
Cố Nam Sóc không sợ bọn họ, mà anh có biện pháp khác có thể vạch trần mưu kế của Tống Ngọc Mai, lấp kín miệng mọi người, làm cho đối phương dù có tâm muốn đối phó với anh nhưng lại không tìm được lý do, vậy thì vì cái gì không làm chứ?
Anh nhìn về phía Tống Ngọc Mai
Thím hai thật sự muốn nuôi ba đứa trẻ sao? Sẽ thương yêu mấy đứa như cháu trai nhà mình?
Tống Ngọc Mai liên tục gật đầu
Đương nhiên
Vậy thím hai có nghĩ tới sẽ nuôi bọn trẻ như thế nào không?
Không chờ Tống Ngọc Mai đáp lời, Cố Nam Sóc nói tiếp
Tiền an ủi của ba đứa và đồng ruộng, cháu đều có thể giao ra. Nhưng cháu có vài yêu cầụ Sinh hoạt của bọn trẻ không thể khác so với hiện tại ở nhà.
Tống Ngọc Mai ý cười đầy mặt
Tất nhiên là thế rồi
Cố Nam Sóc xua tay
⬅ Trước Tiếp ➡