Hai vị ông chú mặt như gan heo. Trong lòng hối hận không thôi. Đồ đàn bà ngu, nhìn lại mặt mũi xem, có thể chú ý đừng có vui vẻ như thế không hả? Kể cả không muốn làm theo kế hoạch nữa, thì ít nhất cũng phải giữ mặt mũi chứ? Giờ thì tốt rồi, tâm tư Tống Ngọc Mai bị đánh lên trời, hai người họ xung phong giúp đỡ nói chuyện còn có thể giữ được thanh danh gì?
Cố Nam Sóc lại nói
Quan trọng nhất, là bọn trẻ có đồng ý hay không.
Tống Ngọc Mai một lòng một dạ muốn vứt củ khoai lang phỏng tay này đi, nào có cố kỵ được nhiều như thế, gật đầu như giã tỏi
Cháu nói đúng Ba đứa trẻ chắc chắn không muốn đi theo chúng ta, càng nguyện ý đi theo chú ruột hơn.
Cố Nam Sóc gật đầu
Vậy thì việc này bỏ qua thôi.
Phải phải phải Bỏ qua bỏ qua đi, coi như chúng ta chưa nói gì.
Mọi người ……
Bà ta lật mặt quá nhanh, quá không biết xấu hổ
Editor Vương Chiêu Meo
Trò khôi hài hạ màn, tiệc rượu tan cuộc.
Cố Nam Sóc thu dọn cỗ bàn cơm thừa canh cặn xong, mới phát hiện Cố Nam Huyền và ba đứa trẻ còn chưa về.
Khi hai vị ông chú mở miệng nói, Cố Nam Sóc đã phát hiện họ và Tống Ngọc Mai liếc nhau vài lần, đoán ra được mục đích của họ, cho nên anh bảo Cố Nam Huyền mang ba đứa trẻ đã ăn no tránh đi chỗ khác.
Anh đứng dậy ra cửa, đến rừng cây liễu trước thôn thì tìm được người.
Lúc này, Cố Minh Cảnh đang gào khóc. Cố Minh Huy thì tức đến muốn hộc máu mà giành lại món đồ chơi ếch xanh có dây cót trên tay cậu bé
Anh đã nói rồi Bà ta đi rồi, không cần chúng ta nữa Em còn cầm đồ của bà ta làm gì?
Oa oa Anh nói dối, mẹ sẽ không cần Tiểu Cảnh Anh trai xấu, em không muốn chơi với anh trai
Anh không nói dối Bà ta đi rồi, không cần chúng ta nữa Không tin thì em hỏi anh hai em đi
Cố Minh Huy đẩy Cố Minh Hiên qua. Cố Minh Hiên cúi đầu, cắn môi, không nói một lời.
Cố Minh Huy càng tức giận, hung hăng dậm chân
Bà ta không cần chúng ta, chúng ta cũng không cần bà ta Về sau hai đứa đều không được nhắc đến bà ta
Cố Nam Huyền ở bên cạnh sốt ruột muốn chết, dỗ bên này dỗ bên kia, đáng tiếc không có hiệu quả.
Em không cần Em không tin Em muốn mẹ cơ Em muốn mẹ cơ
Cố Minh Cảnh kêu gào, khom lưng muốn nhặt con ếch xanh đồ chơi lên. Cố Minh Huy lại đẩy cậu bé
Không được nhặt Vứt hết đồ của bà ta đi
Cố Minh Cảnh còn nhỏ tuổi, bị đẩy cái là ngã dập mông xuống đất.
Cố Nam Sóc đi nhanh hơn, nâng cậu bé dậy, hơi hơi nhíu mày
Minh Huy
Vốn anh định nói cậu hai câu, nhưng nhìn qua thì phát hiện Cố Minh Huy hai mắt đỏ bừng, hốc mắt đều là nước mắt, hung hăng cắn môi, quật cường, cố gắng không để mình khóc thành tiếng.
Cố Nam Sóc thầm than, nuốt lại những lời vừa đến miệng trở vào trong.
Dắt ba đứa cháu về, Cố Nam Huyền nấu nước ấm, Cố Nam Sóc lau mặt cho bọn chúng. Cố Minh Cảnh vùi đầu vào lòng ngực Cố Nam Sóc, mũi hít hít từng cái.
Chú ba, mẹ đã đi đâu rồi? Thật là mẹ không cần Tiểu Cảnh nữa sao? Có phải vì Tiểu Cảnh không ngoan không? Chú ba, về sau Tiểu Cảnh sẽ ngoan ngoãn, chú để mẹ trở về được không?
Đứa bé chính là như thế. Tuy Cố Nam Vọng rất yêu thương bọn trẻ, nhưng hàng năm lại không có mấy khi ở nhà. Lâm Thục Tuệ không yêu thương bọn trẻ như Cố Nam Vọng, nhưng hàng ngày cô ta đều ở nhà, sống chung sớm chiều với bọn trẻ. Bọn trẻ đương nhiên là sẽ dính cô ta, đặc biệt là đứa bé luôn có xu hướng tự nhiên muốn gần gũi với mẹ mình.
Cố Nam Sóc cố gắng làm cho giọng điệu của mình nhu hòa một chút
Mẹ cháu đã về nhà của bà ấy. Sau này Tiểu Cảnh đi theo chú ba với cô út được không?
Cố Minh Cảnh bẹp miệng muốn khóc lên. Cố Nam Sóc vội hỏi