⬅ Trước Tiếp ➡
Thật tội nghiệp cho Nam Vọng với ba đứa nhỏ Lâm Thục Tuệ thế mà bỏ chạy một mình, từ bỏ cả cốt nhục của mình. Vốn dĩ nhà lão Cố xem như đứng đầu trong thôn chúng ta. Giờ nhìn cảnh nhà họ như thế thật là đáng thương.
Có người bật cười
Không cần bà phải nhọc lòng thế đâu, không phải còn có Cố Nam Sóc sao?
Lưu Ái Hoa nhíu mày
Dưới có ba đứa nhỏ phải tiêu phí nhiều tiền, còn có một cô em gái chưa gả chồng, Nam Sóc một mình nuôi sống cả gia đình thật không dễ dàng gì.
Cố gia.
Cố Nam Huyền tận mắt nhìn thấy Cố Nam Sóc ăn trứng tráng bao xong, thấy tinh thần của anh không tồi, lúc này mới yên tâm. Cô một bên thu dọn chén đũa, một bên nói
Anh ba, anh nghỉ chút đi, đừng mải đọc sách nữa. Kể cả muốn soạn bài thì cũng phải chăm sóc bản thân cho tốt trước đã.
Cố Nam Sóc ngoài miệng đáp ứng, chờ Cố Nam Huyền đi ra ngoài, anh duỗi tay xoa xoa thái dương. Thở dài, thở dài, lại thở dài.
Ai có thể nghĩ đến, một ngày trước, anh vẫn là ông chủ nhỏ ở thế kỷ 21, một ngày sau đã biến thành người sống trong một huyện nhỏ của thấp niên 80 nghèo khó chứ? Thời đại thay đổi, thời không thay đổi, thân phận cũng thay đổi. Trong đầu anh tự dưng nhiều thêm ký ức của một người khác.
Nguyên chủ cũng tên là Cố Nam Sóc, 21 tuổi, đứng thứ ba trong nhà. Phía trên có một anh trai, một chị gái, phía dưới có một cô em gái. Tuy rằng sống ở nông thôn, nhưng anh trai là một quân nhân, cha là thôn trưởng, điều kiện gia đình không tồi, chưa từng phải chịu qua khổ sở. Sau khi khôi phục thi đại học năm đầu tiên thì nguyên chủ đi tham gia thi cửa cùng với phần lớn người đi học, không thi đỗ khoa chính quy, nhưng cũng đỗ được một đại học chuyên ngành không tồi, sau khi tốt nghiệp thì về quê nhà nhậm chức tại một trường cấp 3.
Hai đoạn ký ức va chạm vào nhau, làm anh đầu váng mắt hoa, nhức hết cả não.
Anh vật lộn cả ngày mới dung hợp được hai phần ký ức với nhaụ
Hiện tại Cố Nam Sóc cảm giác vô cùng kỳ diệụ Ký ức của thế kỷ 21 rõ ràng trước mắt, mà ký ức của nguyên chủ cũng vô cùng rõ ràng, bao gồm cả tình cảm của nguyên chủ, vô cùng chân thật.
Trong lúc nhất thời, anh cũng không biết rốt cuộc mình là ai.
Vốn dĩ anh tưởng là mình đoạt xác của nguyên chủ, giờ lại cảm thấy vốn dĩ anh chính là nguyên chủ, chỉ là đột nhiên thức tỉnh ký ức đời trước.
Cũng may, anh không phải là một người hay rối rắm. Tới đâu hay tới đó vậy.
Editor Vương Chiêu Meo
Cố Nam Sóc rất nhanh tiếp thu hiện thực. Ánh mắt anh dần dần rơi xuống quyển sách trên tay. Quyển sách này đột nhiên xuất hiện trên đầu giường sau khi anh hạ sốt tỉnh lại. Quyển sách có tên “Cuộc sống hạnh phúc của Cố Kiều”.
Ngoài anh, không ai đọc được sự thật trong quyển sách này. Nó có thể tùy ý biến hóa thành mọi hình thức khác. Ví dụ như vừa rồi, trong mắt Cố Nam Huyền, nó chỉ là một quyển sách giáo khoa phổ thông.
Nhưng thực tế nó không phải là sách giáo khoa mỏng thường thấy, mà có tận ba phần sách dính với nhau, độ dày có thể so được với từ điển Tân Hoa.
Ánh mắt Cố Nam Sóc tối lại, không muốn thừa nhận cũng phải thừa nhận, anh biến thành nhân vật trong sách.
Quyển sách này chứa trăm vạn chữ, kéo dài hơn 30 năm, miêu tả quá trình Cố Kiều biến đổi từ một thiếu nữ ngây thơ, hồn nhiên thành một nữ cường nhân giàu có số một, sự nghiệp và tình yêu đều thăng hoa.
Quả thật, Cố Kiều vô cùng hạnh phúc. Cô có vận may trời sinh, mặc dù trên con đường thành công thì gặp phải nhiều trắc trở, nhưng đều gặp dữ hóa lành. Không những bản thân tràn ngập may mắn, mà còn có thể mang lại vận may cho người bên cạnh.
Thật đáng tiếc Cố Nam Sóc cùng họ với cô, cùng cả huyết thống gần, nhưng lại không phải là người được hưởng vận may từ cô.
⬅ Trước Tiếp ➡