Ba Hồ trong lòng nghẹn khuất, nhưng không nói lại được mẹ Hồ, đành phất tay áo rời đi.
Hồ Dao Hoa lôi kéo mẹ Hồ làm nũng
Mẹ, lúc này con vừa mới từ hôn, sao có thể lập tức đi tìm nhà tiếp theo, người ta sẽ nghĩ con thế nào?
Cuộc sống là của mình, con quan tâm lời của người khác làm cái gì. Ai thích nói gì thì kệ Người ta nói nói là có thể làm con thiếu một miếng thịt sao? Nghe mẹ nói, đồ tới tay mới là thật, những cái khác đều là giả.
Hồ Dao Hoa dở khóc dở cười. Nếu là trước kia, chắc là cô ta sẽ đồng ý ngay. Nhưng hiện tại… phải chờ một chút, cô ta cần phải xác nhận lại một số chuyện, không thể làm xằng bậy theo lời mẹ mình được.
Mẹ, giờ người ta càng ngày càng kết hôn muộn. Con mới có 18 tuổi thôi mà. Mẹ đừng vội, trong lòng con hiểu rõ là được rồi.
Mẹ Hồ ngẩn người
Không phải là con nhìn trúng ai rồi chứ?
Mẹ Mẹ nói linh tinh gì thế? Dù sao mẹ cũng đừng vội gì Nếu mẹ không yên tâm thì chờ mấy tháng nữa đi. Coi như để cho con gái ở nhà mẹ đẻ sống sung sướng thêm mấy tháng. Sau đó chúng ta lại nói sau, được không?
Mẹ Hồ nhìn cô ta từ trên xuống dưới, liếc cô ta một cái
Con bé này, giờ lớn rồi, có chuyện gì cũng không muốn nói cho mẹ. Thôi được rồi Mẹ sẽ không làm gì cả, cứ làm theo lời con, cho con thêm mấy tháng nữa.
Chỉ mấy tháng mà thôi, cũng không gấp gáp làm gì.
Hồ Dao Hoa nhẹ nhõm
Cảm ơn mẹ
Sau khi đã thống nhất với Hồ gia, ngày thứ hai, Cố Nam Sóc liền thông báo việc từ hôn cho thiên hạ. Thái độ của người trong thôn không giống nhaụ Có người yêu thương con gái nhà mình, suy bụng ta ra bụng người, có thể hiểu cách làm của Hồ gia. Còn có những nhà trong nam khinh nữ, không coi con gái ra gì, hoặc là những người coi trọng thể diện của bản thân, thì trong tối ngoài sáng chỉ trích Hồ gia không có đạo đức, bỏ đá xuống giếng.
Nhưng bởi vì đây là do Cố Nam Sóc chủ động từ hôn, anh lại ra mặt giải thích theo đúng như những gì mình đã hứa, cho nên dần dần mọi người ít bàn tán hơn, cũng không gặp phải gợn sóng gì.
Huyện thành.
Cố Nam Sóc đi vào khu nhà dành cho công nhân của xưởng máy. Anh xốc rổ lên, lấy ra một cái bình sứ nhỏ
Đây là mơ chua. Con dâu của thím Lưu lại mang thai, nên dì ấy làm cho cả nhà ăn. Em mang một ít đến cho chị. Chị cũng đừng nghĩ tiết kiệm làm gì, ăn hết thì em lại lấy thêm cho chị.
Cố Nam Thư cười rộ lên
Thím Lưu là người tốt, nhưng em cũng không thể chiếm tiện nghi của người ta
Em không chiếm tiện nghi, là lấy đồ đổi đồ.
Cố Nam Sóc nói xong, lại hỏi
Giờ chị cảm giác thế nào?
Dưỡng thân mấy ngày, không còn việc gì rồi.
Cố Nam Sóc nhìn cô từ trên xuống dưới, thấy khí sắc cô không tồi, có vẻ như là không có việc gì thật. Có thể do nghĩ đến kết cục trong sách nên anh do dự một lúc, sau đó thử thăm dò
Chị hai, nếu đứa bé này thai tượng thật sự không tốt thì hay là bỏ đi. Chị với anh rể còn trẻ, chờ sau này sức khỏe tốt lên thì lại mang bầu lại. Kể cả không có đứa nhỏ cũng không quan trọng. Ai nói làm phụ nữ thì nhất định phải sinh đứa nhỏ chứ
Vừa dứt lời, chị của Thôi Chí Cả – Thôi Viện đi vào, vừa vặn nghe thấy, ánh mắt liếc xéo
Cái gì mà có đứa nhỏ hay không cũng không quan trọng, phụ nữ không nhất định phải sinh con hả? Nam Thư, em trai cô bị đọc sách đến ngu người rồi hả? Phụ nữ mà không sinh con thì vẫn còn được coi là phụ nữ sao? Nói năng chẳng ra làm sao cả. Lại còn đang là giáo viên cơ đấy
Cố Nam Thư ngẩng đầu liếc nhìn Thôi Viện một cái
Nam Sóc chỉ là quan tâm sức khỏe của em, sao đến miệng chị lại biến thành đọc sách đến ngu người?
Thôi Viện trợn trắng mắt