Cố Nam Sóc nhìn lại khu nhà, tâm tư trăm chuyển, cuối cùng xoay người lén trở lại khu nhà, tìm vào nhà bên cạnh Thôi gia.
Anh tới Thôi gia không ít lần nên cũng có chút hiểu biết đối với hàng xóm chung quanh. Căn nhà này là của một bà lão ở góa. Bà ấy không có con cái, mấy năm trước bạn già ra đi. Trong xưởng thấy bà ấy đáng thương, niệm tình chồng bà là lão công nhân, đóng góp không ít cho nhà xưởng, nên không thu hồi phòng ở mà vẫn để cho bà lão ở.
Bà lão không biết họ gì, mọi người đều gọi bà ấy là bà Lan. Là người hiền lành. Trong cùng một tầng có mấy chục nhà, luôn sẽ có những lúc mâu thuẫn, có lúc khắc khẩu, cũng thường nói này nói nọ xỉa xói nhaụ Chỉ có duy nhất bà ấy không cãi nhau với ai bao giờ, cũng không khiến cho người ta bàn tán gì về mình. Bà lão không có khoản tiền nào thu vào, chỉ dựa vào số tiền tiết kiệm được thời trẻ cùng với trợ cấp của chính phủ. Cũng may bà ấy khỏe mạnh, chân cẳng tiện lợi, tai thính mắt tinh. Nếu muốn tìm người hỗ trợ, lại cho chút tiền, thì bà ấy là thích hợp nhất.
Cố Nam Sóc hơi suy tư, rồi hạ quyết tâm. Nếu không thể thuyết phục được Cố Nam Thư, vậy thì ít nhất anh cũng phải tìm một ai đó nhìn chằm chằm thay anh. Như thế, phàm là Thôi gia có dị động gì, anh cũng có thể kịp thời biết được.
Editor Vương Chiêu Meo
Ra khỏi khu nhà công nhân xưởng máy, trước tiên Cố Nam Sóc đi đến trường cấp 3 Nguyên Hoa để trả phép, sau đó đi đến tiểu học Dương Liễụ Thứ nhất là để đón mấy đứa cháu trai tan học, thứ hai là trong tiểu học Dương Liễu có một ban dục hồng, Cố Nam Sóc định đi hỏi thăm một chút để đưa Cố Minh Cảnh vào đó.
Hiện nay, ban ngày trong nhà không có ai, lấy ai chăm sóc cho Cố Minh Cảnh? Cố Nam Sóc suy nghĩ mãi rồi mới quyết định.
Trường tiểu học Dương Liễu cách thôn Dương Liễu hai dặm mà thôi, mấy đứa trẻ trong thôn đều học ở đây. Để Cố Minh Cảnh tới đây cũng là nghĩ có thể để hai người anh Cố Minh Huy và Cố Minh Hiên chiếu cố thêm. Sau khi tan học thì kết bạn với những đứa trẻ khác trong thôn để về nhà, một hàng mười mấy người, cùng ở địa giới thôn Dương Liễu, thì không cần phải quá lo lắng.
Chỉ là trường tiểu học tan học sớm. Cố Nam Sóc lại nhờ thêm Lưu Ái Hoa hỗ trợ chăm sóc mấy đứa trẻ trong lúc anh chưa kịp về.
An bài tốt cho ba đứa cháu trai xong, còn lại anh và Cố Nam Huyền càng dễ làm.
Hai anh em đều ở trong trường cấp 3 Nguyên Hoa, một người là giáo viên, một người học lớp 11. Trong nhà có chiếc xe đạp, có thể đi cùng nhaụ
Mỗi ngày cứ thế mà trôi qua an bình. Đối với chuyện dạy học được phân công này, Cố Nam Sóc vẫn làm việc bình thường, nhưng anh không có ý định làm lâụ
Đời trước, anh không phải là người an phận. Anh có dã tâm, cũng không muốn sống bình đạm. Nếu không thì anh cũng sẽ không đến mức sau khi tốt nghiệp liền cự tuyệt thư mời nhận việc của một công ty đứng đầu trong ngành sản xuất, ngược lại tự gây dựng sự nghiệp bằng hai bàn tay trắng.
Khi đó, thế giới phát triển nhanh chóng, kinh tế phát đạt, các ngành nghề trăm hoa đua nở. Có thể nói gần như tám phần ngành sản xuất đã ở thế bão hòa, hoặc có xu hướng bão hòa, muốn từ trong này mở một đường máu thì có thể tưởng tượng được khó khăn cỡ nào.
Công cuộc làm giàu của anh cũng không trôi chảy, tuy vậy, dựa vào tinh thần không chịu thua, kiên trì vô cùng, mất ba năm thời gian anh mới thành lập được công ty của riêng mình, lại thêm ba năm thời gian nữa, công ty cuối cùng cũng phát triển, có chút tiếng tăm.
Hiện tại là năm 1982, làn gió cải cách thổi khắp mọi nơi. Đây là niên đại hoàng kim để gây dựng sự nghiệp. Ngành nghề nào cũng cấp bách cần người tài gia nhập để đóng góp phát triển.