Lâm Thục Tuệ mím môi, không muốn thừa nhận cũng không được
Cậu ta nói không sai.
Mẹ Lâm sửng sốt, không cam lòng 800 khối tiền kia biến thành 100 khối, đột nhiên linh quang chợt lóe
Nếu cậu đã nói thế thì chúng ta phải tính cho kỹ. Nam Vọng là trung đội trưởng, mỗi tháng ngoài tiền lương còn có cả trợ cấp, không có 100 thì cũng có 8, 9, 10. Nó tham gia quân ngũ đã mười mấy năm, sao có thể không có tích trữ? Những cái khác đâu?
Bà ta nhìn chằm chằm vào chỗ tiền trong tay Cố Nam Huyền
Ba cậu là một ông nông dân chân đất, kể cả là thôn trưởng thì ở nông thôn mấy người có thể tích được bao nhiêu tiền chứ, còn không phải là Nam Vọng cấp cho sao? Những cái này cũng phải tính vào.
Cố Nam Sóc mặt không đổi sắc, nhất nhất trả lời
Ba năm trước đây anh tôi mới được thăng chức trung đội trưởng, đãi ngộ trước đây không tốt như thế. Nhưng tiền lương của anh ấy nhiều ít thế nào thì mỗi tháng đều giống nhaụ Chia làm bốn phần. Một phần anh ấy giữ lại để chi tiêu hàng ngày. Một phần để cho vợ con chi tiêu trong nhà. Một phần hiếu kính cha mẹ. Phần còn lại thì đưa cho chị dâu tiêu vặt. Nếu dì muốn tính tiền anh ấy hiếu kính cha mẹ vào, thì nên chăng phải tính cả tiền tiêu vặt hàng tháng của chị dâu vào nữa chứ?
Editor Vương Chiêu Meo
Lời này làm mẹ Lâm bất ngờ.
Những người thôn Dương Liễu đang vây xem cũng hát đệm theo
Con gái bà mỗi tháng có 20 khối tiền tiêu vặt cơ đấy Một năm chính là 240 khối Cô ta gả vào đây 12 năm, chẳng phải được một hai ngàn rồi? Bà muốn tính chứ gì, vậy chúng ta cũng phải tính lại cho tốt.
Ngươi một câu ta một câu, chèn ép đến độ mẹ Lâm á khẩu, không trả lời được.
Mẹ Lâm tức hộc máu
Tính cái gì mà tính Đều nói là cho Thục Tuệ tiêu vặt, tất cả con bé đều tiêu rồi, làm gì còn tiền chứ?
Mọi người cười
Chỉ cho phép con gái bà tiêu tiền, không cho Cố gia tiêu chắc?
Mẹ Lâm nghẹn quá sức, thấy đi đường này không thông, cảm thấy vẫn nên lấy tiền an ủi về tay
500 khối tiền an ủi không thể tính như thế. Thông gia đã chết, dựa vào đâu mà ông ta còn được phân 100 khối? Hơn nữa, ba đứa nhỏ còn nhỏ, một người 100 là quá nhiều, chỉ nên tính ba đứa cùng chung 100.
Cố Nam Sóc không nâng mắt lên, chỉ chỉ sách trên bàn
Xem cho kỹ Vợ, cha mẹ, con cái, chia theo đầu người. Tuy ba tôi đã qua đời, nhưng thời điểm anh tôi chết thì ba tôi vẫn sống, cho nên ông ấy vẫn được chia một phần.
Mẹ Lâm không phục, lại bảo Lâm Thục Tuệ đọc lại sách, thật sự không tìm ra lỗ hổng, mà bọn họ cãi cọ một hồi, tư thái vô sỉ đã chục giận người thôn Dương Liễụ Người ta người đông thế mạnh, một đám bộ mặt hung ác, nên mẹ Lâm chỉ có thể cắn răng chấp nhận
100 thì 100, lấy ra đây
Cố Nam Sóc lấy 100 khối tiền từ trong tay Cố Nam Huyền. Mẹ Lâm duỗi tay ra nhận, ai ngờ Cố Nam Sóc cầm chặt muốn chết, bà ta không lấy được.
Cậu có ý gì? Chính cậu đã nói tính theo luật thừa kế thì đây là của con gái tôi. Không muốn đưa nữa hả?
Cố Nam Sóc lắc đầu
Có thể đưa chứ. Tuy nhiên, trước lúc cầm thì mời các người nhìn lại sách, nhìn lại luật về nuôi dưỡng. Cha mẹ có nghĩa vụ phải nuôi nấng con cái. Nói cách khác, chị dâu phải nuôi ba đứa trẻ cho đến khi 18 tuổi. Đương nhiên, nếu chị dâu không muốn thì có thể không cần dẫn bọn trẻ theo, nhưng mỗi tháng đều phải gửi phí nuôi dưỡng về đây
Người Lâm gia ngốc rồi
Mẹ Lâm suýt nữa thì phát hỏa
Đó là người Cố gia các người, vì sao con gái tôi phải nuôi chứ?
Chị ta là mẹ bọn trẻ, đây là nghĩa vụ của chị ta