⬅ Trước Tiếp ➡

Chuẩn bị xong nguyên liệu, tôm rã đông cũng trôi qua hai mươi phút, Lăng Nhữ Y bật bếp bắt nồi nước. Cô chỉ chăm chú chuẩn bị đồ ăn, bởi vì quá đói đi, đôi mắt gắt gao nhìn nồi nước mong chờ nó nhanh sôi.
Hoàn toàn không chú ý ở phía sau, Mạc Đình Quân xuất hiện với gương mặt tối đen, đôi mắt ám dục dán lên người cô. Anh bước vào gian bếp, Lăng Nhữ Y mới nghe được tiếng bước chân, đôi mắt chăm chú nhìn nồi nước di chuyển, ngẩn mặt nhìn về phía có tiếng bước chân.
Nhìn thấy anh, Lăng Nhữ Y có phần bất ngờ, anh sao lại xuất hiện chỗ này? Trong ba năm qua anh chưa từng, chưa bao giờ đi vào chỗ bếp này cả.
"A... Anh cần gì hả?"
Mạc Đình Quân không đáp, mặt lạnh đi đến trước mặt cô, bàn tay to nhanh ấn nút tắt bếp, sau đó vòng qua đứng phía sau lưng cô, nắm lấy vạt áo sơ mi đã ăn vận ngay ngắn kéo lên, cầm lấy khoá váy chữ A kéo xuống.
Âm thanh dây kéo chạy rẹt, Lăng Nhữ Y đứng hình bừng tỉnh, hai tay rối rít nắm lại váy đang bị tuột xuống.
"A này..."
Mạc Đình Quân hất ra tay cô, váy rơi xuống sàn, nhanh chóng kéo xuống lớp quần bảo hộ mỏng manh, không cho cô bất kì giây thích ứng nào, đem phân thân to lớn sẫm màu căng cứng từ phía sau đi vào.
"Ách..."
Lăng Nhữ Y nhăn mày, hai bàn tay chống lên thành bếp, hai chân run rẩy cố gắng đứng vững trước những dồ dập từ phía sau ập tới.
Chỉ mới buổi sáng sớm, căn bếp phát ra những âm thanh kiều mị, rên rỉ lạ lẫm.
Còn tiếp...
ThanhDii
============================================================
Nhà bếp phát ra âm thanh bạch bạch cùng tiếng thở dốc, Lăng Nhữ Y đứng bên bệ bếp, hai tay chống xuống mặt bếp giữ vững cơ thể. Mái tóc dài rũ xuống, mái tóc vừa gội vẫn còn ẩm ẩm rũ xuống cùng mồ hôi, từng giọt nhỏ xuống mặt bếp bằng gỗ.
Vô dập lớn khiến thân thể Nhữ Y run lắc, váy chữ A nằm trên đất, quần lót mỏng mắc giữ đùi, ra vào lui cắm ở hạ thân, u hoa ướt át nhĩu giọt. Mỗi một lần lui cắm của Mạc Đình Quân đều kéo ra chất dịch trong suốt nhớp nháp, nhỏ giọt thành sợi chỉ bạc thấm vào quần lót nhỏ mắc giữa đùi.
Áo sơ mi màu nâu thấm mồ hôi thành màu sẫm, áo bung ra ba chiếc khuy, anh kéo hai vạt áo xuống lộ ra hai vai mềm lưng nhỏ. Thứ duy nhất nguyên vẹn trên người Nhữ Y là áo nhỏ, vì anh chỉ hoạt động ở phía dưới, hôn hít ở bã vai đến lưng, anh sẽ chạm qua ngực, xoa nắn chúng một chút rồi buông ra, tiếp tục đặt trọng tâm ở hạ thể.
"..." Lăng Nhữ Y khụy chân, hai tay anh liền nhấc cô đứng ngay ngắn lại, đầu óc cô mơ hồ lâng lâng, hơi thở nóng rực phà ra, hai bàn tay nắm chặt thành quả đấm chống trên mặt bếp nâng đỡ cơ thể. Nhưng dồ dập quá, cô cố gắng đứng vững trên đôi chân run rẩy, mỗi một cái cắm sâu đều đâm tận hoa tâm khiến cô nẩy lên, hai đồi nhũ phía trước tưng nảy, ưm a ra một tiếng.
Đầu cô thực nóng, bụng dưới co thắc hạ thể bắt đầu bức rức, Lăng Nhữ Y lắc lắc đầu xua đi cảm giác kì lạ, vừa khoái cảm vừa sung sướng mong chờ lạ lẫm làm sao.


⬅ Trước Tiếp ➡