⬅ Trước Tiếp ➡

Thì ra, bữa tiệc hôm ấy, không chỉ có một mình Nhữ Y động tâm, ra là anh chị cũng rung động với nhaụ
Hôn phối được định cho Lăng Nhữ Nhi và Mạc Đình Quân.
Nhưng... Mẹ biết Lăng Nhữ Y cũng yêu Mạc Đình Quân, mẹ biết cô yêu thầm anh bốn năm qua, vì yêu anh mà nổ lực cố gắng để có thể xứng bước đứng bên cạnh anh.
Mẹ đã thiên vị, mẹ ép buộc chị nhường lại vị trí hôn thê cho cô.
Chị cô, Lăng Nhữ Nhi, thật ra là con nuôi. Cha mẹ Lăng là người hiến muộn, kết hôn mười năm nhưng không có con, họ thử mọi biện pháp vẫn không có con. Người ta truyền tụng một truyền thuyết rằng, nếu hai vợ chồng không thể có con, hãy đi xin một đứa con nuôi làm con đỡ đầu, sau đó lên chùa vái lạy hứa hẹn chăm sóc cho đứa con đỡ đầu đó thật tốt, về sau họ sẽ có cơ hội sinh con. Thuyết ấy đã ứng với gia đình cô, cha mẹ nhận chị về được ba năm, mẹ đã có mang cô.
Nói trắng ra, Lăng Nhữ Nhi là con nuôi, còn Lăng Nhữ Y là con ruột. Vì vậy mà mẹ yêu thương cô hơn, thiên vị cô hơn chị, hôn phối được lập, Lăng Nhữ Y đau lòng buồn bã, mẹ không muốn nhìn thấy cô buồn. Vì thế mà mẹ đã ép buộc chị từ bỏ hôn phối này, nhường lại cho cô.
Lăng Nhữ Y lúc đó tích cực từ chối, dù cô rất yêu mến anh, nhưng cô cũng yêu thương người chị đỡ đầu của mình. Cô không thể vì tình cảm của riêng mình mà khiến cho chị đau khổ, quyết liệt từ chối hôn sự, nhưng mẹ rất kiên quyết.
Mẹ âm thầm ép buộc chị, quá đau lòng Lăng Nhữ Nhi bỏ đi ngay trước hôn lễ. Hôn lễ trước mắt, cô dâu lại bỏ đi, khách mời bạn bè họ hàng đều đã đến, mọi người đang chờ đợi cô dâu xuất hiện.
Không còn cách nào khác, Lăng Nhữ Y phải khoác lên mình chiếc váy cưới mà chị bỏ lại, trong phòng cô dâụ Lăng Nhữ Y nhìn chính mình đang được tân trang thành một cô dâu tuyệt trần trong gương, nhìn người mẹ đang vô cùng hài lòng ở bên cạnh.
Cô biết, mẹ làm vậy vì cô, vì mẹ rất yêu thương cô, mẹ không muốn cô đau lòng, không muốn cô chịu thiệt thòi nhưng...
"Hôn nhân đại sự, mẹ từng nói đó là chuyện trọng đại cả đời, vì vậy mà hãy lựa chọn người con yêụ Thế... Vì sao mẹ cứ ép buộc con gả cho Mạc Đình Quân?"
"Chẳng phải vì con thích cậu con trai đó sao?"
Lăng Nhữ Y nhìn cô dâu xinh đẹp trong gương, nghĩ đến được làm cô dâu cho anh, tim không thể ngừng xuyến xao. Nhưng trên ánh mắt cô co đọng lại, váy cưới này là của chị, hoa cưới này là của chị, tên trên thiệp cũng là tên của chị, cô chỉ là một cô dâu thay thế.
Một cô dâu không chính thức.
"Đúng là con yêu anh ấy nhưng... Anh ấy không yêu con."
Lăng phu nhân nhìn thấy ánh mắt buồn bã của con gái, bà nhẹ ngồi xuống bên cạnh, tay cầm lấy bàn tay nhỏ xinh đẹp nâng niu, yêu thương khuyên nhủ.
"Con gái ngốc, bây giờ không có tình cảm thì sau này sẽ có tình cảm, còn nếu con bỏ lỡ cơ hội này, sau này sẽ chẳng còn cơ hội nào nữa, con phải nắm lấy hạnh phúc của con chứ?"
Lời mẹ dịu êm, Nhữ Y nhìn mẹ, chậm rãi nhìn vào gương lần nữa, tâm thất cô chợt cười, trái tim tham lam ít kỷ đập loạn vui mừng.


⬅ Trước Tiếp ➡