⬅ Trước Tiếp ➡

Lăng Nhữ Y chăm chú nhìn theo đũa anh như một đứa trẻ, đôi mắt to tròn tập trung nhìn anh đến không chớp, khi anh ăn gỏi ngó sen, Lăng Nhữ Y hồi hộp đến không dám thở. Căng thẳng đến mắt cũng không dám chớp, cô sợ mình chớp mắt một cái sẽ bỏ lỡ qua biểu cảm của anh.
Cô rất muốn biết anh cảm giác về món ăn của cô như thế nào? Có ngon không? Mạc Đình Quân ăn một đũa gỏi, gương mặt lạnh nhạt không có chuyển biến, vẫn thờ ơ như mặt nước không một gợn sóng, anh bình thản tiếp tục nâng đũa bạc dùng món khác. Lăng Nhữ Y thu lại ánh mắt mong chờ, đôi mi hạ thấp xuống che đi hụt hẫng trong ánh mắt, trái tim vừa rồi rộn ràng bao nhiêu lúc này trở nên thật trầm tĩnh.
Mà... Cô mong chờ cái gì kia chứ? Anh ăn món ăn cô nấu đã là may mắn cho cô, anh ăn nó là bởi vì anh không biết món ăn đó là do cô nấu, nếu nói ra món ăn đó là của cô. Mạc Đình Quân chắc chắn sẽ không chạm vào nó, có khi còn khinh miệt nó như một thứ ghét bỏ.
Cho nên, anh ăn nó đã đủ khiến cô vui mừng rồi, cô còn mong chờ thêm phản ứng của anh, Lăng Nhữ Y cũng thật là tham lam.
Bà nội gắp lên một đũa gỏi, hương vị thơm ngọt của ngó sen cùng thịt gà xé mềm, vị chua ngọt hoà trộn vừa đủ cùng hương của rau thơm, bà nội nâng mắt hứng thú, gắp thêm một đũa gỏi, lần này kẹp ngó sen cùng một con tôm, hương vị chua ngọt đặt trưng của gỏi, vị tôm tươi luộc vừa chính tới, vốn dĩ chỉ là một món bình thường trên bàn ăn, món ăn có đầy ngoài đường và ai ai cũng có thể dễ dàng làm được lại có thể khiến bà nội trầm ngầm.
"Món gỏi này" Bà nội cười "Nội thấy món này là ngon nhất, đơn giản mộc mạc mà không hề đặc trưng, gà được luộc rất mềm rất thơm mùi tỏi."
Lăng Nhữ Y nghe bà nội nhận xét, mắt hướng về bà, muốn cười nhưng không dám cười, đây đang là vòng bình chọn, cô không nên cười ah, kiềm lại cơn muốn cười, cánh môi lại không thể ngừng nâng lên làm cho đôi môi nhỏ chúm chím lại.
"Quả thật là vị gà rất ngon" Ông nội cùng tán thành "Nêm gia vị rất vừa miệng ông, ngọt vừa đủ chua cũng vừa đủ, không quá nhiều cũng không quá ít nguyên liệu, rất thanh đạm."
Ông nội cũng bỏ một phiếu vào gỏi, Mạc lão gia nghe vậy nâng đũa gắp một ít gỏi ăn thêm một lần nữa. Cảm nhận hương vị thật kỹ càng, nghiền ngẫm một lúc, Mạc lão gia mới cảm nhận được hương vị tuyệt vời.
"Đúng thật nha, gà thật mềm mà cũng thật thơm nữa, gà luộc như nào mà có thể mềm trong khi vẫn còn bọng nước như này nhỉ?"
Lăng Nhữ Y cố kiềm lại nụ cười, nhưng mấy lời tán thưởng của mọi người khiến Lăng Nhữ Y không thể mím lại cái miệng. Môi cô chứ chúm chím như quả cherry đỏ mọng, đến lượt cha cô, Lăng lão gia cũng rất cảm thán bình chọn cho món gỏi.
Người cuối cùng là Mạc Đình Quân, anh không quan tâm, bữa cơm này chỉ là nghĩa vụ buộc phải làm của anh, cho nên anh cũng tùy ý lựa chọn. Nếu mọi người đã đồng loạt chọn món gỏi, Mạc Đình Quân cũng thuận theo mọi người, mắt nhìn về món gỏi.
Lăng phu nhân và Mạc phu nhân đứng một bên trầm trồ, vừa cười vừa gật đầu, Lăng phu nhân nói.


⬅ Trước Tiếp ➡