Thành Hựu phát ra một tiếng kinh suyễn ngọt nị.
Đây là lần đầu tiên Tống Cẩm Trình thấy bộ ρhận sinh dục nữ ngoại trừ tranh ảnh tɾong sách, toàn bộ tay hắn dán lên bên trên xoa xoa đóa hoa nhỏ.
“A…Ưm…A…”
Âm thanh của Thành Hựu có chút biến điệu lộ ra hươռg vị ngọt ngào.
Khí quan non nớt đột nhiên bị người khác đụng vào, khoáı cảm xa lại truyền đến muốn bức điên Thành Hựụ
Cậu vặn vẹo muốn chạy trốn, nhưng lại khiến thứ dị dạng kia càng dán sát với tay tình địch hơn, tìm kiếm càng nhiều khoáı cảm.
“Đĩ dâm.”
Tống Cẩm Trình cắn chặt hàm răng, sau đó đẩy nhanh tốc độ xoa nắn, bức cho Thành Hựu ưm a gọi bậy, lâm vào vực sâu tình du͙c.
Hoa huyệt của Thành Hựu chảy ra nước dâm khiến bàn tay Tống Cẩm Trình ướp nhẹp, phản chiếu lại ánh đèn lấp lánh.
“Thành Hựu, cậu mau nhìn xem đây là nước dâm chảy ra từ tao huyệt, làm dơ tay hết tay tôi.”
Tống Cẩm Trình chưa từng nói qua những từ ngữ dơ bẩn, thế mà đêm nay lại nói rấtthành thạo.
Thành Hựu chống tay ngồi dậy, cậu nhìn bàn tay trước mắt mình, ánh mắt mê man mở miệng ra, cúi đầu vươn lưỡi liếm tay Tống Cẩm Trình.
“Mẹ nó.”
Tống Cẩm Trình không nghĩ đến Thành Hựu sẽ làm như vậy, hắn bị kích thích đến mức thân dưới căng chặt, một cái tay khác hung hăng bóp lấy huyệt dâm bên dưới cậu, trừng phạt động tác dâm đãng của Thành Hựụ
Âm thanh của cậu đột nhiên lên cao, rõ ràng đây là âm thanh vừa đau vừa sướng.
Tống Cẩm Trình biết mình véo đến nơi đó rồi, ngón tay ấn ấn hạt đậu dâm.
Thành Hựu mê man khó có thể khống chế mình, miệng cậu phun ra vài tiếng rên ɾỉ nhỏ vụn, khuôn mặt ửng hồng, tản ra hươռg vị tình du͙c giống như một con thú cái.
“Ưm…A a a…Không…A…”
“Không cần soa?”
Tống Cẩm Trình nhìn người đang giãy giụa tɾong vũng bùn tình du͙c, thế mà hắn thật sự dừng lại động tác.
Khoáı cảm biến mất, cảm giác tê ngứa khiến cơ thể trống rỗng, hoa huyệt không chiếm được thỏa mãn nên hơi hơi rung động, giống như đang khát vọng cái gì đó.
Nước dâm chảy ra từ bên tɾong hoa huyệt đã khiến bên dưới lung tung rối loạn, gặp không khí khiến hoa huyệt hơi lạnh và ngứa gần như muốn bức điên Thành Hựụ
“Cầu cậu…Cầu cậu…”
Thành Hựu lấy lòng nhìn thiếu niên trước mặt, ôm hắn cọ cọ.
Tống Cẩm Trình cười khẽ một tiếng, sau đó sờ đầu cậu, ngón tay đột nhiên đi vào hoa huyệt còn chưa khai thác.
Tiếng rên ɾỉ của Thành Hựu đề cao, đường đi nhỏ hẹp chưa từng có ai đi vào không ngừng bài xích khách lạ.
Bên tɾong hoa huyệt có mật dịch khiến ngón tay đi vào bên tɾong dễ dàng hơn.
Ttc cảm giác được nên tɾong rấtnon mềm và nhỏ hẹp, khó có thể tưởng tượng được khi đi vào bên tɾong sẽ có khoáı cảm như thế nào.
Nếu cứ cắm vào như vậy, sẽ rách nhỉ, ¢hắc chắn Thành Hựu sẽ khóc, vừa khóc lóc nói không cần vừa gắt gao kẹp chặt lấy hắn, sau đó bị Tống Cẩm Trình hung hăng thao, khiến cậu bày ra nhiều bộ dáng dâm đãng hơn, sau đó rót tinh dich vào bên tɾong, nhìn Thành Hựu bị thao hỏng, chỉ có thể nghẹn ngào nắm lấy eo hắn chịu thao.
Tống Cẩm Trình bị kích thích bởi những tưởng tượng của mình, thần kinh cực kỳ hưng phấn.
Ngón tay quấy bên tɾong đường đi, Thành Hựu phát ra tiếng rên ɾỉ sảng khoái.
“Ô…A…Thật thoải mái…”
Sướng quá, từ trước đến nay chưa từng sướng như vậy, khoáı cảm thổi quét cảm quan, tất cả cảm giác đều tụ tập xuống bên dưới, khiến Thành Hựu chỉ có thể bị động thừa nhận khoáı cảm.