⬅ Trước Tiếp ➡
Tiểu Niên vóc người gầy gò, cười hì hì, má hõm xuống lộ ra hai lúm đồng tiền. Hắn giơ túi giấy trong tay lên, nói "Tiểu nhân đi mua đồ ăn cho cô nương. Nhị gia dặn dò rồi, bảo cô nương đừng dễ dàng ra ngoài, bên ngoài lộn xộn lắm. Chỗ bánh nướng và đồ ăn này, đủ dùng cho hai bữa hôm nay "
Nghe hắn nói vậy, lòng Đậu Hòa chợt thấy xót xa. Nàng thấy Tiểu Niên chạy qua chạy lại đến thở hổn hển, bèn rót một chén trà đưa cho hắn, bảo hắn ngồi xuống nghỉ ngơi một chút.
Chờ hắn nghỉ ngơi xong, Đậu Hòa cũng ngồi xuống, nói "Sau này cậu đừng gọi ta là cô nương nữa, ta cũng không thể quay về nhà họ Đậụ Bây giờ ai trong nhà cũng biết, di nương là do lén tư thông mà sinh ra ta, còn giết người, giấu giếm phụ thân bao nhiêu năm nay."
"Chuyện... chuyện này..."
Tiểu Niên bật dậy, trầm mặc hồi lâu rồi mới nghẹn ngào nói "Chủ quân biết rồi, nhưng cũng chỉ nổi trận lôi đình, chưa hề nói muốn đuổi cô nương đi đâu "
Có nói hay không cũng chỉ là vấn đề sớm hay muộn.
Miệng lưỡi thiên hạ đáng sợ, các di nương khác trong phủ lại không ưa nàng, thế nào cũng thêm thắt vài lời khó nghe. Chỉ sợ nếu trở về, e rằng kết cục còn thảm hại hơn cả việc bị đuổi đi.
Đậu Hòa lặng lẽ suy nghĩ, đi đến bên giường, từ dưới gối lấy ra một vật.
"Tiểu Niên, chúng ta quen nhau ít nhất cũng được..." Đậu Hòa bấm đốt ngón tay tính "Tám năm rồi nhỉ? Hiện giờ, ta có một chuyện muốn nhờ đệ..."
Nàng đưa cây trâm bạc đính châu hoa cho hắn, nói "Cậu đến bến tàu phố Trường Bình, tìm xem có ai tên là Từ Lão Tam hay không. Nếu tìm được, cậu nói với ông ta rằng ta đang ở khách điếm Phúc Thuận. Cây trâm này cậu đem đến tiệm cầm đồ bán đi, một nửa là tiền cảm ơn cậu chạy việc, một nửa nhờ cậu đưa cho Từ Lão Tam."
Đậu Hòa lại nói "Việc này ta nhờ cậy cậu, ta thật sự không còn ai có thể giúp nữa "
Nàng không dám để Tiểu Niên chuyển lời nhiều, sợ hắn biết chính Từ Lão Tam là người đã đưa Mã di nương và Trương Ngũ rời đi. Dù Tiểu Niên có tốt với nàng đến đâu, hắn vẫn là người của Đậu Bình Yến.
Nếu Mã di nương còn muốn quay lại tìm nàng, chắc chắn sẽ tìm Từ Lão Tam trước. Chỉ cần Từ Lão Tam biết nàng đang ở đâu, thì di nương cũng sẽ biết
"Người này là ai vậy?"
Đậu Hòa chột dạ nói dối "Là tiểu cữu của ta, sau này nếu ta bị đuổi khỏi nhà họ Đậu, chỉ có thể về nhà ngoại tổ sống, sớm thông báo cho họ một tiếng cũng tốt."
Tiểu Niên "ồ" lên một tiếng, không nghĩ nhiều mà gật đầu đáp "Cô nương đã dặn dò, tiểu nhân nhất định làm được Dù sao phố Trường Bình cũng không xa, tiểu nhân đi một lát rồi về."
Đậu Hòa không ngờ lại có thể thuyết phục Tiểu Niên dễ dàng đến vậy. Lời nhắn này vừa được truyền đi, lòng nàng cũng yên ổn hơn phần nào.
Khó khăn lắm mới trốn khỏi Giang Lăng, giờ quay về đây đầy nguy hiểm, liệu di nương có thực sự muốn đón nàng không?
...
Sau khi Tiểu Niên rời đi, Đậu Hòa nằm trên giường suy nghĩ vẩn vơ rất lâụ Nhưng không thể ra khỏi cửa khách điếm, nàng lại không có việc gì để làm, đành nằm bên cửa sổ, nhìn xuống đường phố tấp nập người qua lại.

⬅ Trước Tiếp ➡