Xe ngựa vẫn chạy như bay, đầu Đậu Hòa ong ong, không tin nổi tựa đầu vào gối gỗ.
Nàng còn có một ca ca, Đậu Bình Chương, lớn hơn nàng sáu tuổi, đã chuyển ra khỏi Lê Hương viện. Mã di nương yêu thương hắn như ngọc trong tay, nhưng tối nay lại không đưa hắn đi, chỉ dẫn theo nàng...
Đậu Hòa đột nhiên nhận ra một điều đáng sợ…
Ca ca là con ruột trong nhà, còn nàng không phải con gái nhà họ Đậu
Nàng không phải, nàng không phải... Trước kia nàng đã nghĩ, bị người khác ghét bỏ vì cho là điềm xấu đã đủ tồi tệ, không ngờ sự tồi tệ ấy lại không có giới hạn, hóa ra nàng không phải con gái của nhà họ Đậụ
Đậu Hòa không dám tin, muốn hỏi lại Mã di nương, nhưng những lời muốn hỏi như quả bóng xẹp, không thể thốt ra. Sao nàng lại không đoán được kết quả chứ? Tất cả đều không như ý.
"Di nương…" Cuối cùng nàng chỉ thốt lên một câu, đầy ngơ ngác "Vậy con là con của ai?"
Đúng lúc này, chiếc xe ngựa rung lắc mạnh, giọng của Trương Ngũ từ bên ngoài vọng vào "Phía sau có người đuổi theo Linh Ngọc, chúng ta phải đổi đường thôi "
Linh Ngọc là tên của Mã di nương, Đậu Hòa chưa từng nghe phụ thân gọi bà như vậy, nhưng người đánh xe này lại có thể gọi một cách tự nhiên... sự thật đằng sau không cần nói cũng rõ ràng.
Mã di nương mặt trầm xuống, vén rèm nhìn ra ngoài cửa sổ. Phía sau, đoàn người ngựa cuốn bụi mù mịt, thanh thế kinh người.
Không rõ những kẻ truy đuổi này là người của nhà họ Đậu hay quan phủ... nhưng rơi vào tay bất kỳ ai cũng đều là đường chết. Mã di nương suy nghĩ một lát, lập tức quyết định "Đi đường thứ hai, hướng về phố Trường Bình "
Giang Lăng không giống các nơi khác, sông nước nơi đây chằng chịt. Đậu Hòa biết, cuối phố Trường Bình có một bến đò cổ để qua sông, có từ thời tiền triều, nơi đó giao thương nhộn nhịp, hàng hóa bốn phương tụ về.
Mã di nương muốn đến phố Trường Bình... chắc chắn là để đến bến đò, đi thuyền trốn thoát.
Trời lại bắt đầu mưa phùn, phủ ướt cả Giang Lăng.
Lúc này, Đậu Hòa vẫn ngồi cứng đờ, nhận ra rằng mình sắp cùng Mã di nương rời khỏi Giang Lăng, cảm giác hoàn toàn không kịp trở tay. Xe ngựa chạy quá nhanh, rung lắc không ngừng, bỗng "cạch" một tiếng, một miếng ngọc quyết từ trong tay áo nàng rơi ra.
Đậu Hòa cúi người nhặt, nhưng Mã di nương nhanh tay hơn, nhặt lên rồi nhét lại vào tay nàng.
Mã di nương liếc nhìn miếng ngọc quyết, nói "Đây là của Yến ca nhi phải không?"
Đậu Hòa gật đầu, cất nó vào lòng.
"Thật hiếm thấy nó đối tốt với con như vậy. Ta còn nhớ miếng ngọc quyết này là thứ mà chủ nhân đã đến tận Quan Âm Sơn xin được khi nó chào đời. Trong phủ, từ chủ nhân đến hạ nhân đều ích kỷ, nhưng nó lại hiếm có người nào được như vậy."
Mã di nương không nói thì thôi, nhưng vừa nói, Đậu Hòa lập tức nhớ đến cảnh dưới mái hiên, Đậu Bình Yến vừa nghiêm túc đun nước vừa nói "Trong nhà này, a tỷ và ta nương tựa lẫn nhaụ.. Chúng ta sẽ sống bên nhau cả đời..."
Đậu Hòa hiểu rõ, nếu hôm nay rời đi, e rằng sẽ chẳng bao giờ quay lại Giang Lăng nữa. Trung Nguyên bao la với biết bao nhiêu châu quận, đường xá xa xôi, núi cao sông sâụ Dù đi đến đâu, đời này nàng và đệ đệ e rằng chẳng thể gặp lại.