⬅ Trước Tiếp ➡

Ngày thứ ba cậu và Lạc Anh đi nước Pháp, Viên Thủ Nghĩa đã khóa tài khoản ngân hàng của cậu, nhưng không quan trọng, cậu có cách tự kiếm tiền, từ nhỏ cậu chính là một thiên tài chứng khoán, làm cái này kiếm tiền cũng đủ nuôi sống vợ mình.
Con nghe đây Tích Thành,cô ta là mẹ của con...... Lạc Anh là mẹ của con, là người sinh con, mười lăm năm trước cô ta với ba từng có một lần ân ái...... Cô ta......
Thanh âm Viên Thủ Nghĩa vững vàng, bình tĩnh, một chữ một chữ nói, chỉ là trong lòng chứa đầy bất đắc dĩ, thậm chí là hận ý.
Hắn hận cô bé mười lăm năm trước có một đêm tình với mình, cô sinh con cho hắn, lại tránh mà không thấy. Hận cô ai cũng có thể làm chồng, hận cô cắm rất nhiều sừng cho hắn, hận cô mười lăm năm sau dụ dỗ con hắn, thành ra mẹ con loạn luân.
Viên Tích Thành ngây dại, qua ước chừng nửa phút, nghiến răng ken két, thanh âm phẫn nộ từ điện thoại truyền tới
Viên Thủ Nghĩa, ba gạt con
Viên Thủ Nghĩa trầm giọng nói.
Con có thể đưa cô ta đi bệnh viện làm kiểm tra đo lường DNA.
Ba nói một chữ con cũng không tin.
Tút Điện thoại cắt đứt.
Viên Thủ Nghĩa nắm điện thoại, một đôi hắc đồng lập loè ra lửa giận vô biên, quét sạch notebook, máy bàn điện thoại, đồ dùng xuống mặt đất, nâng chân điên cuồng đá chúng nó, trong miệng phát ra tiếng la điên cuồng
Kỹ nữ thối Kỹ nữ thối Kỹ nữ thối......
Viên Thủ Nghĩa dâng lên lửa giận ngập trời, giống như lò gas áp súc quá lớn, lập tức liền phải nổ mạnh. Ngũ quan anh tuấn phi phàm âm trầm khủng bố, một lúc sau, hắn từ trên mặt đất nhặt lên điện thoại, một lần nữa bấm dãy số của Viên Tích Thành, đầu dây bên kia vang lên tín hiệu đang bận, hắn không cam lòng, tiếp tục gọi......
Mười phút sau, hắn đập điện thoại trên tường nát thành mảnh vụn bay tán loạn.
Trợ lý nghe được tiếng vang, vẻ mặt kinh sợ đi vào.
Chủ tịch......
Chuẩn bị chuyên cơ, tôi muốn đích thân đi Paris một chuyến.
Bẻ mặt Viên Thủ Nghĩa xẹt qua nét âm ngoan, trầm giọng nói
Thông báo xuống, từ tập đoàn đế vương khẩn cấp triệu tập hai mươi bảo tiêu xuất sắc nhất, một giờ sau cùng tôi khởi hành
Vâng
Trợ lý không biết đã xảy ra cái gì, thấy sắc mặt chủ tịch xanh mét, hắn không dám hỏi, nơm nớp lo sợ rời khỏi văn phòng chủ tịch.
Viên Thủ Nghĩa ngồi lên ghế, trong đầu xẹt qua mười lăm năm trước, dáng người trần trụi phập phồng quyến rũ của thiếu nữ, hạ thể mang theo mùi hương, nghĩ đến khoái cảm khi đút vào. Thân thể hắn lập tức nóng lên, adrenalin kích phát từng đợt nguồn nhiệt, nhịp tim và máu lưu động gia tốc, biểu tình của hắn mê mang, run rẩy từ đũng quần móc ra dương vật cực lớn, chậm rãi vuốt ve.
Từ Lạc Anh bị Viên Tích Thành mang đi, hắn vẫn không tiếp cận phụ nữ nào . Không phải không muốn hưởng thụ ôn nhu hương, mà là trừ bỏ Lạc Anh, không ai để hắn hứng thú cả.
Vì sao cô phải rời khỏi, chẳng lẽ tôi kém thằng nhóc đó sao?
Viên Thủ Nghĩa không nghĩ đến việc mình tàn bạo ép Lạc Anh phải đi, mà là thống hận cô không có lương tâm, đứng núi này trông núi nọ, lả lơi ong bướm, suy nghĩ của hắn từ nửa năm trước trở lại mười lăm năm trước.
Đó là khu uống nước của trung tâm thương mại bị động đất gây sập, không gian đen nhánh mà nhỏ hẹp, hắn và thiếu nữ ôm chặt lấy nhaụ
Chú, cháu có thể làm vợ của chú không?
Bên tai hắn vang lên thanh âm thiếu nữ kiều nộn mà đau thương. Bốn phía đều là tảng đá sập, khi hắn phát hiện động đất, xuất phát từ bản năng ôm lấy cô bé xa lạ này trốn trong một góc.
Cháu mới bao lớn?


⬅ Trước Tiếp ➡