Chương 34
Một vài địa phương Âu Châu mấy năm trước đã hủy bỏ tội loạn luân, Nhật Bản từ cổ chí kim là một quốc gia loạn luân, cuộc đời này thật là kỳ diệu, vợ mới cưới lại là người mẹ đã sinh ra cậụ Lúc trước nhất kiến chung tình, có thể là do sức hút của huyết thống chăng
Chúng ta đi Nhật Bản định cư, hay là đi hưởng tuần trăng mật?
Lạc Anh hơi hơi kinh ngạc. Từ ngày hôm qua Viên Tích Thành nhận một cuộc điện thoại sau liền có vẻ rất kỳ quái, hút vú cô thì kêu cô là mẹ, sau đó kéo cô lên phố, mua áo cưới xa hoa và nhẫn kim cương, hôm nay lại kéo cô đi vào giáo đường cử hành hôn lễ.
Tuy rằng không có khách khứa, không có tiệc rượu, người chúc phúc chỉ có cha xứ nhưng cô không hề tiếc nuối.
Thân ái, anh nhờ người ở Hokkaido mua một căn biệt thự. Anh và em, về sau còn có con của chúng ta, chúng ta một nhà ba người định cư ở Hokkaido.
Viên Tích Thành ôm cô ngồi lên đùi mình. Cô là người sinh ra cậu, là mẹ của cậu, ở trong lòng cậu lại là người phụ nữ cậu dùng sinh mệnh che chở, là trân quý cả đời cậụ
Anh đã phân phát bảo tiêu và hạ nhân, chờ tới Nhật Bản, lại mướn dân bản xứ hầu hạ em.
Hắn muốn tránh né tình địch cường đại kia, đưa cô đi Nhật Bản định cư, không đơn thuần chỉ là bởi vì đó là quốc gia loạn luân, cũng bởi vì muốn tránh thoát Viên Thủ Nghĩa đuổi theo.
Ngày hôm qua cậu đã bán hạ giá Rolls Royce và biệt thự Paris, phân phát tất cả hạ nhân, đó là vì suy xét sinh hoạt sau này, không những như thế, cậu còn thay đổi toàn bộ thân phận chứng minh, số di động của mình và Lạc Anh,.
Từ đây trên thế giới, không còn hai cái tên Viên Tích Thành và Lạc Anh nữa.
Không cần mướn hạ nhân, em có thể làm việc nhà, Trên mặt Lạc Anh lộ ra nét nhu hòa, tròng mắt như một ao nước trong, nhìn quanh khi giống ngôi sao lưu động. Tích Thành, em có thể nấu cơm, cũng có thể giặt quần áo, có thể làm một hiền thê lương mẫu đạt tiêu chuẩn.
Thân ái, anh không muốn tay em bị chai, không muốn em vì việc nhà làm lụng vất vả, anh có thể nuôi được em mà.
Trong lòng Viên Tích Thành hiện lên ấm áp, đôi mắt có chút ướt át, ôm chặt Lạc Anh vào lòng. Cô là mẹ của cậu, là người thân nhất của cậu, là người có thể làm mẹ cũng có thể làm vợ, có thể sinh con đẻ cái.
Lúc Viên Tích Thành và Lạc Anh đã trên đường bay đi Nhật Bản Hokkaido, Viên Thủ Nghĩa đã dẫn người tới Paris.
Thật là một đôi mẹ con loạn luân không biết xấu hổ
Viên Thủ Nghĩa đứng trước biệt thự đã đổi chủ, khuôn mặt trầm tuấn tựa như con sông đóng băng, lộ ra lãnh quang, nảy sinh ác độc nói
Không tin các người có thể chạy trốn lên bầu trời
·
Chuyên cơ xa hoa hạ cánh xuống Hokkaido, Lạc Anh còn ở trong mộng, được Viên Tích Thành nằm ở bên cạnh ôm vào trong ngực, cậu đã sớm tỉnh, vẫn luôn nhìn cô không chớp mắt, thường thường hôn cánh môi cô.
Đến Đông Kinh sao?
Lạc Anh bị cậu đánh thức, dùng tay xoa đôi mắt hỏi.
Đến Hokkaido. Viên Tích Thành nhìn biểu tình lười biếng mới vừa tỉnh ngủ của cô, thật là đẹp như thiên tiên, ngũ quan không thể bắt bẻ, hình dáng tinh tế tuyệt mỹ, ánh mắt lưu chuyển nhàn nhạt như hoa lan tuyết trắng nơi đáy cốc sâu kín.
Mẹ của cậu dẹp như tinh linh rơi xuống thế gian.
Viên Tích Thành nổi lên ý tưởng đè cô ở dưới thân phát tiết.
Máy bay hạ xuống rồi, không cần náo loạn.