⬅ Trước Tiếp ➡

đi leo núi, cùng đi xem phim, cùng chia sẻ một miếng bánh sinh nhật trên ban công lộ thiên trồng đầy hoa cỏ.
Họ có thể nói chuyện với nhau cả đêm về ước mơ.
Tiêu Tinh Phi gọi cô là chị gái, chỉ tay lên bầu trời đầy sao, nói "Em cũng muốn sáng chói như dải ngân hà." Cậu muốn thể hiện những nhân vật khác nhau, cảm nhận những cuộc đời khác nhau trên màn ảnh rộng, muốn giãi bày những ước mơ nhỏ to của mình cho mỗi một ai thấu hiểụ Sau này cậu thật sự đã thi đậu học viện điện ảnh bằng thành tích xuất sắc vượt trội của mình.
Vì khí chất tuyệt thế và đặc biệt của mình, cậu đã được đảm nhận nhân vật màn ảnh đầu tiên trong đời trong bộ phim điện ảnh nhỏ.
Tuy cậu thiếu niên đó còn ngây ngô nhưng lại hết sức chân thành, trong sáng, khiêm tốn và cố gắng.
Bộ phim vừa được phát sóng trên mạng, độ thảo luận về cậu tăng lên, thu hút được vô số fan.
Cho đến khi được cử ra nước ngoài du học, sức hút của cậu vẫn không suy giảm.
Đến giờ đã được hai năm.
Còn cách một ngã rẽ nữa là sẽ đến căn hộ mà Khương Tư đang thuê.
Quý Thần Chương lái xe rất vững, cả đoạn đường họ đã bàn luận rất nhiều về kế hoạch sự nghiệp sau này của Tiêu Tinh Phi.
Thái độ của Khương Tư rất rõ ràng, tôn trọng ý kiến của Tiêu Tinh Phi, phát triển ổn định chắc chắn, tuyệt đối không được để mất nhiều hơn được.
Quý Thần Chương gật đầu đồng tình, đồng thời hứa hẹn sẽ hỗ trợ hết mức có thể.
Đã đến giờ Tuất, cơn gió thổi qua khẽ lay động cành cây, tiếng ve kêu rất khẽ, những gì yên ả, tĩnh lặng và sự sống dường như đều ẩn nấp trong tán cây.
Căn hộ hiện tại của cô có diện tích không lớn, kết cấu hai phòng ngủ một phòng khách đủ để một mình Khương Tư ở.
Tất nhiên không thể so bì với Ung Giang Nhất Hiệu nhưng phong cách bài trí trang nhã, đồ nội thật không tệ, hướng lấy sáng rất tốt, vị trí cũng không chệnh lệch nhiều lắm.
Điều quan trọng nhất là nằm trong bồn tắm có thể nhìn thấy tòa nhà Thẩm Thị xa xa.
Họ đã không gặp nhau mấy tháng rồi.
Kể từ sau khi chuyển ra khỏi Ung Giang, Khương Tư như đi từ sự buồn chán này sang một loại buồn chán khác.
Nhưng cảnh tượng liên tục xuất hiện trong giấc mơ hầu hết là cảnh Thẩm Độ ghé sát vào tai cô và nói "Khương Tư, đừng hối hận." Thẩm Độ, em là một người có lòng tham không đáy, thứ được gọi là những lời chưa nói hết chẳng qua cũng chỉ là giấc mộng vỡ tan khi trời sáng đến chói mắt.
Em biết cảm xúc được che giấu và tâm trạng thấp thỏm trầm ngâm vào lúc ấy anh đều hiểụ Khi mọi thứ đều có xu thế trôi giạt khắp nơi, em cũng sẽ sợ hãi nhưng không hề hối hận.
Em chẳng còn cách nào khác, chỉ có thể dựng lên lớp vỏ bọc cáo mượn oai hùm.
Lúc này anh và em chia cách đã lâu, những lời em muốn nói với anh càng lúc càng nhiềụ Trời sắp lạnh rồi, em cũng hơi nhớ anh rồi.
Trong trạng thái đầy tinh thần, con người sẽ cảm thấy thời gian trôi qua thật nhanh, dường như mới hôm qua những đám mây mùa hạ vẫn còn lững lờ trôi trên bầu trời xanh, vậy mà chớp mắt mùa thu cuối tháng mười đã theo cơn gió mà đến.
Căn penthouse Lâm Giang có tính bảo mật cực kỳ tốt ở trung tâm thành phố.
Ánh nắng xuyên qua cửa sổ sát đất,


⬅ Trước Tiếp ➡