Lăng Nhữ Y không kháng được Mạc Đình Quân, bàn tay to thô tục kia xoa nắn hai đồi nhũ đến chúng đỏ ửng, hai nụ hoa bị niết đến cứng ngắt, lồng ngực cô ngứa ngáy khó chịu. Lăng Nhữ Y bị anh giam trong lòng, hai tay Lăng Nhữ Y chống lên hai vai anh đẩy ra, nhưng một chút xê dịch cũng không có.
Lăng Nhữ Y như con cá mắc cạn, vùng vẫy không thoát vũng bùn.
"Anh đừng..." Lăng Nhữ Y không đẩy được anh, ngực cô bị làm loạn đến cứng ngắt, nóng rực, hai bầu ngực bị siết nắn đến đỏ bừng. Lăng Nhữ Y nắm lấy tay Mạc Đình Quân đang nắm lấy ngực cô, bị doạ đến thở loạn "A... Anh đừng như vậy..."
Mạc Đình Quân nhếch môi "Chẳng phải em yêu tôi sao?"
Lăng Nhữ Y lắc đầu, tay nắm lấy tay anh đang nằm trên ngực "Em yêu anh nhưng... Không phải như thế này... Buông em..."
Mạc Đình Quân nhếch ra nụ cười tuấn duật, mùi hương gỗ trầm từ cơ thể anh phản phất lên người Nhữ Y, từng hơi thở phủ lên người cô. Mạc Đình Quân buông ra ngực cô, bàn tay nâng lên chạm vào gò má xinh đẹp, ánh mắt anh tối mịt, nâng gò má cô nâng lên nhìn anh.
Mạc Đình Quân nhìn chăm chăm vào mắt cô, đôi mắt thuần khiết khiến anh ghê tởm, Mạc Đình Quân hạ thấp mặt, đến mức hai chớp mũi chạm nhau. Lăng Nhữ Y liền trì người ngửa về phía sau muốn kéo ra khoảng cánh hai người, Mạc Đình Quân càng cúi đầu xuống, khiến cho hai cánh môi chỉ cánh một lớp không khí nữa là chạm nhau.
Lăng Nhữ Y lắc đầu mạnh "Anh... Anh say rồi."
Nhưng trên người anh đâu có mùi rượu vì sao anh lại hành xử lạ như vậy, Mạc Đình Quân giữ lấy một bên gò má Nhữ Y, anh cúi đầu sâu, hai cánh môi chạm nhau. Lăng Nhữ Y mở to mắt, cô không dám thở, Mạc Đình Quân cại mở hàm răng, đưa đầu lưỡi vào trong khoan miệng tìm kiếm lưỡi mềm.
Đầu tiên là xúc tác trên ngực khiến người ta cảm mến, tiếp theo chính là cái miệng rất ngọt khiến người khác mê đắm. Mạc Đình Quân không cầm được có một phút đắm say hôn lấy hôn để Lăng Nhữ Y, khi nhận thức được hành động của bản thân, Mạc Đình Quân mới nhe răng cắn lấy cánh môi Lăng Nhữ Y.
"Ưm..." Lăng Nhữ Y đau, nhăn mày phản ứng, Mạc Đình Quân cắn lấy cánh môi ngấu nghiến thưởng thức, nụ hôn trượt xuống càm, trượt xuống cổ, hôn lên xương vai xanh xinh đẹp tạo lên vết hôn đỏ hồng.
Bàn tay chạm lên làn da cô, đầu móng tay chạy dài theo làn da chạy từ trên ngực xuống bụng, chạm qua chiếc rốn tiếp tới, bàn tay anh chui vào trong quần ngủ. Chui vào quần mỏng nhỏ chạm đến u hoa chưa một ai chạm qua, đối với một người phụ nữ đã hai mươi lăm tuổi, Mạc Đình Quân không hề nghĩ rằng Lăng Nhữ Y vẫn còn là một tiểu bạch thỏ.
Anh không kiên dè đem hai ngón tay trực diện đâm vào u hoa chật hẹp khô khốc.
"A..." Sâu kín bị đâm thủng, xé toạc thân thể, đau đớn chạy từ hạ thân lên đỉnh đầu, Lăng Nhữ Y lắc mạnh đầu, bàn tay bấu lấy cánh tay anh, nấc ra một tiếng "Đau... A... Đau quá..."