⬅ Trước Tiếp ➡
Lâu Ngâm tiêu đứng dậy khỏi bàn ăn, quay đầu nhìn cô "Vì sao?"
"Tôi sợ " Diệp Đào Yêu mím môi "Không có ai từng nói với anh sao? Lúc anh nheo mắt vào rất đáng sợ, giống như giây tiếp theo sẽ nuốt chửng người sống vậy."
"..." Lâu Ngâm Tiêu nhìn chằm chằm vào gương mặt kiều diễm như hoa đào nở rộ của cô, nghiêm túc nói "Câu này, chỉ có người đầu óc không bình thường mới nói với tôi "
Diệp Đào Yêu "..."
Đừng tưởng rằng nói khéo léo như thế là cô không nghe ra được anh ta đang mắng cô đầu óc không bình thường nhé
Hứ
Cô dùng đôi mắt trách móc pha lẫn giận dữ nhìn lại Lâu Ngâm Tiêụ
Lâu Ngâm Tiêu không hiểu sao lại thấy buồn cười.
Anh vốn đã ra khỏi chỗ, chợt ngồi lại ghế của mình "Bây giờ, cô ngủ cũng ngủ rồi, ăn cũng ăn rồi, chúng ta phải tính toán nợ nần thôi nhỉ?"
"Nợ nần giữa chúng ta không phải đã tính toán xong rồi sao?" Diệp Đào Yêu dùng ánh mắt "anh đừng tưởng tôi ngu thật" để nhìn người đối diện "Tối qua chúng ta đã nói rồi, tôi ngủ với anh một đêm, báo đáp ơn cứu mạng của anh, sau này chúng ta không ai nợ ai nữa "
"Đúng vậy." Lâu Ngâm Tiêu khoan thai nói "Món nợ tối qua chúng ta đã tính xong rồi, nhưng tôi đang muốn tính đến món nợ sáng nay."
"Sáng nay có nợ nần gì chứ?" Diệp Đào Yêu trợn tròn mắt, nhìn lướt qua bàn đĩa trên bàn "Đồ ăn sáng là anh gọi tôi tới ăn, tôi cũng không xin anh Hơn nữa, một người đàn ông như anh chẳng lẽ còn định tính toán một bữa ăn với tôi, có phải là quá keo kiệt rồi không?"
"Không sai." Lâu Ngâm Tiêu gật đầu "Đúng là tôi mời cô ăn bữa sáng, nhưng hoa quả thì không."
"Hoa quả?" Diệp Đào Yêu liếc mắt một cái "Đĩa nho kia?"
"Ha " Lâu Ngâm Tiêu khẽ bật cười một tiếng "Cô gái ngốc này, đó không phải là nho "
"Đúng thật." Diệp Đào Yêu gật đầu "Quả thật không phải là nho, ngon hơn nho nhiều "
"Ừm, cũng đắt hơn nho nữa." Lâu Ngâm Tiêu giơ năm ngón tay lên "Nó có tên là trân châu tím, một quả bằng đây tiền."
Diệp Đào Yêu tròn mắt "Năm trăm?"
Lâu Ngâm Tiêu nhấn mạnh từng chữ "Năm nghìn "
"Năm, năm nghìn?" Hai mắt Diệp Đào Yêu mở thật ro "Anh dọa tôi à? Nhân sâm hay sao? Một quả năm nghìn?"
Diệp Đào Yêu thầm tính toán trong lòng.
Một quả năm nghìn.
Mười quả năm mươi nghìn.
Vừa rồi cô ăn khoảng hơn ba mươi quả, vậy là... hơn một trăm năm mươi nghìn?
Diệp Đào Yêu thấy cả người khó chịụ
Cuối cùng cô cũng biết Lâu Ngâm Tiêu muốn tính toán nợ nần gì với mình.
Nhưng... đây là lừa đảo thì phải?
Làm sao một quả mà bán hơn năm nghìn?
Lâu Ngâm Tiêu nhìn ra được sự nghi ngờ của cô, bỏ điện thoại ra, nhập tên quả trân châu tím vào Baidụ
Hàng loạt các giới thiệu chi tiết về quả trân châu tím nhanh chóng được hiện ra.
Lâu Ngâm Tiêu đưa điện thoại cho Diệp Đào Yêụ
Diệp Đào Yêu bỏ qua những lời giới thiệu quả trân châu tím quý giá thế nào, hiếm có ra sao, chỉ xem giá cả của nó, quả nhiên... một quả báo giá năm nghìn
Cả người Diệp Đào Yêu càng không ổn.
Cô nhìn chằm chằm điện thoại hồi lâu, mới trả nó lại cho Lâu Ngâm Tiêu, ngồi thẳng dậy, gương mặt như hóa đá, nhìn anh hỏi "Anh cố ý đúng không? Anh cố ý làm tôi nợ anh tiền Anh nói đi, rốt cuộc anh muốn thế nào?"
Uổng cho cô còn thầm khen anh ta là người tốt lúc ăn quả trân châu tím.
Thì ra đều là giả
Người ngồi đối diện kia chính là một tên ác ma khoác áo hoàng tử, tỉnh bơ gài bẫy cô.
Quả đáng ghét
Diệp Đào Yêu căm giận nhìn chằm chằm Lâu Ngâm Tiêu, chỉ hận không thể dùng ánh mắt hung tợn xé xác anh ra.
⬅ Trước Tiếp ➡