Diệp Đào Yêu vốn là người được ngưỡng mộ và đố kỵ bậc nhất Hoàng Thành… Xuất thân cao quý, nhan sắc xinh đẹp động lòng, cha anh thương yêu, bao nhiêu yêu chiều đều dành hết cho cô, cô gần như có thể coi là người hạnh phúc nhất thế gian.
Nhưng mà từ khi cha Diệp Đào Yêu qua đời, tất cả những thứ này đều thay đổi.
Mấy tháng trước cha cô qua đời vì tai nạn xe.
Mấy tháng sau hai anh em cô bỗng nhiên cũng gặp phải tai nạn xe.
Anh trai Diệp Trấn Đình của cô bị thương nặng trong vụ tai nạn, nằm mê man trong phòng điều trị tích cực của bệnh viện.
Diệp Đào Yêu bị chấn thương đầu, tỉnh dậy sau hôn mê đã quên rất nhiều chuyện trước đây.
Sau tai nạn, Diệp Đào Yêu bận rộn ở bệnh viện chăm sóc anh trai bị thương nặng đang hôn mê.
Còn bà nội cô lại mau chóng di dời tài sản của nhà họ Diệp.
Mấy ngày sau rốt cuộc bà nội cô làm một vố lớn, tuyên bố với bên ngoài rằng Diệp Trấn Đình và Diệp Đào Yêu đều là con hoang do mẹ Diệp Đào Yêu ngɵạı tình lén sinh ở bên ngoài, không phải máu mủ của nhà họ Diệp.
Diệp Đào Yêu và Diệp Trấn Đình bị đuổi ra khỏi gia tộc, bị tước đoạt quyền thừa kế tài sản của nhà họ Diệp.
Tuy Lâu Ngâm Tiêu không biết sóng ngầm bên trong nhà họ Diệp, họn họ đang giấu diếm bí mật gì không muốn người khác biết, nhưng anh biết nhóc con Diệp Đào Yêu rất an toàn với anh.
Giữ Diệp Đào Yêu bên người chỉ có lợi không có hại.
Cho nên anh mới yên tâm giữ cô lại, để cô ở bên cạnh làm một khúc ru đưa anh vào giấc ngủ ngon lành.
Đương nhiên… Nếu nhà họ Diệp vì Diệp Đào Yêu mà đối địch với anh thì anh cũng không bận tâm chuyện nhỏ nhặt này.
Chỉ là nhà họ Diệp mà thôi, không đáng để lọt vào mắt anh
Lâu Ngâm Tiêu mở cửa, dặn dò Lâu Phàm đang trông coi bên ngoài chuẩn bị xe.
Diệp Đào Yêu và Lâu Ngâm Tiêu cùng nhau rời khỏi khách sạn, lái xe của Lâu Ngâm Tiêu đi tới bệnh viện.
Ngang qua một cửa hàng trang sức, Lâu Ngâm Tiêu chợt nhớ ra chuyện gì “Dừng xe ”
“Rõ, cậu chủ.” Lâu Phàm đạp phanh dừng xe bên vệ đường, quay đầu lại nhìn anh “Cậu chủ có việc?”
“Đến xem cửa hàng trang sức một vòng.” Lâu Ngâm Tiêu mở cửa xuống xe rồi đi tới bên kia mở cửa giúp Diệp Đào Yêu “Đi cùng.”
“…Được.” Đã được trải nghiệm đối nghịch với anh chắc chắn không có được kết quả tốt đẹp gì, Diệp Đào Yêu ngoan ngoãn xuống xe.
Đứng ven đường Diệp Đào Yêu liếc nhìn bảng hiệu cửa hàng trang sức… Ừm, không tệ.
Đây là một trong những cửa hàng trang sức nổi tiếng nhất Hoàng Thành, bên trong cửa hàng này chỉ bán những sản phẩm tinh xảo, mỗi thứ đều có giá đắt cắt cổ.
Không biết anh muốn mua món gì?
Diệp Đào Yêu đi theo Lâu Ngâm Tiêu vào trong cửa hàng trang sức.
Lâu Ngâm Tiêu đi một vòng quanh cửa hàng, không bao lâu ánh mắt dán chặt vào một chuỗi ngọc trai màu tím đắt nhất trong cửa hàng.
Lâu Phàm từ nhỏ đã đi theo Lâu Ngâm Tiêu, sớm đã thành thạo năng lực quan sát sắc mặt đoán ý, lập tức đi tới gõ lên quầy hàng “Chúng tôi muốn lấy chuỗi ngọc trai này, phiền cô làm hóa đơn.”
“Vâng quý khách.” Nhân viên bán hàng nghĩ tới phần trăm hoa hồng sau khi bán được chuỗi ngọc trai này thì cười tít mắt, niềm nở làm xong hóa đơn rồi cẩn thận lấy chuỗi ngọc trai ra khỏi quầy hàng.
“Xin hỏi quý khách muốn gói lại hay là đeo thử trước?”
Lâu Ngâm Tiêu lấy chuỗi ngọc trai tím được bày trên khăn lông mềm trắng đặt trong chiếc hộp gấm ra, quay về phía Diệp Đào Yêu “Đến đây.”
Diệp Đào Yêu “…”
May mà anh không ngoắc tay giống tư thế như đang gọi chó con.
Nghĩ đến ngày tháng sau này anh rất có thể là ông chủ của cô, Diệp Đào Yêu phớt lờ ngữ khí như đang gọi chó con của anh, chậm rì bước tới trước mặt “Có chuyện gì?”