Cô nhóc này trông còn rất nhỏ, cao lắm thì cũng chỉ mười sáu mười bảy tuổi, không biết gã đàn ông béo phệ kia sao lại có thể ra tay tàn phá mầm non tương lai của tổ quốc như vậy được.
"... À." Diệp Đào Yêu buông tay xuống, nhìn ngó căn phòng "Xin lỗi anh, là tôi hiểu lầm anh. Tôi muốn hỏi anh một chút... Đây là chỗ nào vậy?"
Lâu Ngâm Tiêu vừa cởi cúc ở tay áo vừa có chút hứng thú quay đầu nhìn cô "Cô không biết đây là chỗ nào?"
"Không biết." Diệp Đào Yêu lắc đầu, trong lòng rất khó chịu "Ban đầu tôi đang ở bệnh viện trông anh trai, sau đó tôi ngủ quên mất ở dãy ghế ngoài hành lang bệnh viện. Chờ khi tỉnh dậy thì đã thấy mình nằm trên một chiếc giường lớn, còn có một tên đàn ông động tay động chân với tôi..."
"Hử?" Lâu Ngâm Tiêu dừng động tác cởi nút áo, liếc nhìn cô một cái "Vết thương trên đầu con cóc béo ú kia là do cô đánh?"
"Không phải, là chính ông ta tự ngã." Diệp Đào Yêu lắc đầu "Tôi nói cho anh biết một bí mật này..."
Lâu Ngâm Tiêu nhíu mày "Hửm?"
Diệp Đào Yêu nhìn thẳng vào mắt anh, nói cực kỳ chân thành "Tôi có một thể chất rất đặc biệt... Ai muốn hại tôi thì kẻ đó sẽ gặp xui xẻo "
"Ồ..." Lâu Ngâm Tiêu giật giật khóe miệng ra chiều cổ vũ "Câu nói đùa này buồn cười đấy... Ha ha "
"... Tôi nói thật mà " Thấy Lâu Ngâm Tiêu không tin, Diệp Đào Yêu có chút sốt ruột "Khoảng thời gian trước, tôi với anh trai tôi bị tai nạn giao thông, khiến tôi không nhớ rõ rất nhiều chuyện, nhưng chuyện này thì tôi lại nhớ rất rõ, ai muốn hại tôi thì kẻ đó sẽ gặp xui xẻo, nếu không có lẽ tôi đã sớm chết rồi "
"Ồ..." Lâu Ngâm Tiêu lại ồ một tiếng, xoay người cởi áo sơ mi "Cô làm chuyện gì thương thiên hại lý mà lại có người muốn hại cô, lại còn có người muốn cô chết nữa?"
Diệp Đào Yêu không nói gì... bởi mắt cô đang bận.
Người đàn ông này... có vóc dáng đẹp thật
Đường cong sống lưng mềm mại, xương cốt đối xứng, đắp ở bên ngoài là một lớp cơ thịt vừa vặn, làn da không tỳ vết, trơn láng sáng bóng dưới ánh đèn thạch anh.
Bắp tay không quá thô, khiến người ta nhìn vào rất thoải mái, có thể cảm nhận được sâu sắc vẻ đẹp và sức mạnh của đàn ông.
Thấy câu hỏi của mình mãi không có ai trả lời, Lâu Ngâm Tiêu khẽ nhíu mày, quay người nhìn sang.
Diệp Đào Yêu nhìn thấy đường nhân ngư với cơ bụng tám múi, thế mới giật mình kêu "a", rồi che mắt lại "Anh anh anh... Anh định làm gì?"
"Tôi định đi tắm." Phản ứng của cô làm cho Lâu Ngâm Tiêu cảm thấy buồn cười, bèn đùa cô "Muốn tắm chung không?"
"Không không không... Không được " Diệp Đào Yêu quay người chạy tới phía cửa "Tôi phải về nhà "
Lâu Ngâm Tiêu quăng áo sang một bên "Cô không sợ con cóc béo kia đang rình mò bên ngoài sao?"
"A..." Tay Diệp Đào Yêu cứng ngắc ngay trên tay nắm cửa.
"Còn nữa..." Lâu Ngâm Tiêu liếc cô một cái, nói tiếp "Cô xác định mình sẽ ăn mặc như thế này chạy lông nhông khắp nơi?"
Diệp Đào Yêu cúi đầu nhìn bản thân.
Chiếc áo phông màu hồng nhạt trên người cô đã rách nát.
Ngoài bộ phận quan trọng không bị lộ ra thì những chỗ có thể lộ đều đã phơi bày ra hết.
Ha ha
Cô vẫn luôn may mắn như vậy đó
"Tôi đi tắm trước " Lâu Ngâm Tiêu đi tới phòng tắm "Cô cũng đi tắm đi, trong phòng ngủ có một phòng tắm phụ đấy Chờ khi tắm táp xong, chúng ta sẽ bàn xem cô định báo đáp ơn cứu mạng của tôi với cô thế nào "
Diệp Đào Yêu "..."
Lời này nghe sao có vẻ mập mờ như vậy chứ?
A hu hu
Cô muốn về nhà
Diệp Đào Yêu nhìn theo bóng lưng Lâu Ngâm Tiêu đi vào trong phòng tắm, rồi rón ra rón rén đi tới chỗ anh để quần áo, cầm lấy chiếc áo sơ mi anh vừa cởi ra mặc lên người.
Cô thật sự rất nhanh trí đúng không?
Phải tự bấm like cho mình một cái mới được