⬅ Trước Tiếp ➡
Lâu Ngâm Tiêu giơ tay vuốt ve cánh tay lộ ra bên ngoài... mát mẻ không có mồ hôi, làn da mịn màng.
Rất tốt, không mồ hôi.
"Ngủ đi " Lâu Ngâm Tiêu trượt người xuống, đặt đầu lên trên gối.
Diệp Đào Yêu "..."
Giọng điệu như kiểu ban ân này là thế nào?
Cô mới là người bị ép phải ở lại nơi này nha ông anh?
Trong lòng rất khó chịu, nhưng lại chẳng thể làm gì cả.
Ai bảo người ta là ân nhân cứu mạng của cô cơ chứ?
Cô lại phải trở về bên kia giường rồi nằm xuống, như một bé động vật bị ức hiếp mà nằm gần sát mép giường, chỉ cử động một chút thôi là có thể lăn xuống nền.
Thấy cô nằm xong, Lâu Ngâm Tiêu tắt điện.
Căn phòng tổng thống xa hoa nhưng lịch sự và tao nhã này lập tức chìm vào trong bóng tối tĩnh lặng.
Trong bóng đêm, Diệp Đào Yêu mở to mắt, cơ thể căng thẳng hệt như một con thú nhỏ có thể rơi vào vòng nguy hiểm bất cứ lúc nào, mỗi một dây thần kinh trong đầu cô đều căng thẳng đề phòng.
Chỉ cần có chút động tĩnh nhỏ là cô sẽ nhảy dựng lên bỏ trốn mất dạng.
Nhưng hiển nhiên, cô đã nghĩ quá nhiềụ
Người đàn ông lừa cô lên giường không hề động đậy chút nào.
Trong phòng ngủ nhanh chóng vang lên tiếng hít thở đều đều của anh.
Không ngờ anh ta lại... ngủ rồi?
Diệp Đào Yêu không nhịn được cười ha hả trong lòng.
Ngủ cùng giường với một đại mỹ nữ cả nhan sắc lẫn thân hình đều rất xinh đẹp, mà anh ta lại chẳng hề giãy dụa đấu tranh chút nào, cứ chìm vào giấc ngủ nhanh như vậy... Anh ta có phải đàn ông không?
Quý cô Diệp Đào Yêu, đệ nhất mỹ nhân kiêm đệ nhất tiểu thư danh giá của thủ đô khi bị ngó lơ thì tỏ vẻ, không cách nào nhẫn nhịn được chuyện này
Nhưng xét thấy cô không phải đối thủ của người ta... À, không, xét thấy người ta là ân nhân cứu mạng của mình, cô rộng lượng tỏ ý dù không nhịn được thì cô cũng phải nhịn xuống.
Ngủ
Giác quan thứ sáu nói cho Diệp Đào Yêu rất rõ ràng rằng người đàn ông kia thật sự không có ý đồ gì với cô, nên cô hoàn toàn yên tâm nhắm mắt chìm vào giấc ngủ.
Ngày hôm sau, Diệp Đào Yêu choàng tỉnh.
Ừm... Cảm giác rất tuyệt
Đây là thứ gì?
Diệp Đào Yêu nhắm mắt lại, hưởng thụ giơ lòng bàn tay lên sờ soạng trên thứ "trơn mượt như tơ lụa mà lại rộng rãi, vừa co dãn vừa rắn chắc" kia.
Sờ chốc lát, cô mới chịu từ từ mở mắt ra.
Hả hả hả... Ngực? Trong ngực?
Trong ngực đàn ông?
Diệp Đào Yêu càng lúc càng trợn to mắt, chuyện tối hôm qua dần hiện lên trong đầu cô.
"Có phải cảm giác rất tuyệt vời không?"
Diệp Đào Yêu còn chưa kịp nghĩ nhiều thì một giọng nói trầm khàn đầy quyến rũ vang lên trên đầu cô.
"Đúng vậy, cảm giác rất tuyệt luôn " Diệp Đào Yêu thuận miệng đáp.
Ăn ngay nói thật là phẩm chất tốt nhất mà cô có.
A... Không đúng
Diệp Đào Yêu giật mình, cơn mơ ngủ lúc này tan biến, đầu óc tỉnh táo hoàn toàn.
Cô vội vã rụt tay lại, ngẩng đầu nhìn... ôi xấu hổ quá
Tối hôm qua cô cô cô... không phải cô nằm áp sát mép giường sao?
Từ khi nào mà cô cô cô... chui vào trong ngực người đàn ông này vậy?
Lại còn ôm cổ người ta
Còn quấn chân người ta
Còn sờ ngực người ta nữa
Ôi... Không... Không phải... Không phải tối hôm qua anh ta còn mặc áo ngủ sao?
Ai tới nói cho cô biết từ khi nào trên người anh ta chỉ còn mỗi cái quần ngủ thôi?
"Anh anh anh anh anh anh..." Diệp Đào Yêu giơ hai tay chắn trước ngực, bò nhào xuống giường.
"Tôi tôi tôi tôi... tôi làm sao?" Lâu Ngâm Tiêu tốt tính học câu nói lắp của cô, chậm rãi ngồi dậy.
Đã lâu anh không được ngủ một giấc thoải mái thế này
Mặc dù có uống thuốc ngủ cũng không thể nào ngủ ngon và sâu như thế.
Người chưa từng mất ngủ thì vĩnh viễn không thể hiểu nỗi khổ của việc mất ngủ.
Mà anh đã bị chứng mất ngủ này hành hạ mười mấy năm trời rồi.
⬅ Trước Tiếp ➡