Dụ Em Trai Họ
Chương 10:
⬅ Trước Tiếp ➡
Từ nhỏ Trình Tiêu đã là ‘con nhà người ta’ điển hình.
Ba mẹ cậu không hy vọng nhiều vào việc cậu thành rồng, nhưng khả năng học tập cũng có liên quan đến thiên phú.
Ban đầu Trình Tiêu rất ghét Ôn Thư Dung.
Từ nhỏ tính cách cậu đã lạnh nhạt như vậy rồi, còn Ôn Thư Dung với cậu hệt như hai thái cực, tùy tiện và hấp tấp.
… Nhìn đã thấy phiền cho người khác. Lúc còn nhỏ cậu từng nghĩ như vậy vô số lần.
Cậu bắt nạt cô hết lần này đến lần khác, muốn để đối phương cách xa cậu một chút. Nhưng mà không ngờ tính cách Ôn Thư Dung lại quá cố chấp, ngược lại càng ngăn cản lại càng hăng, dường như quyết tâm muốn đánh cậu, hết lần này đến lần khác vừa khóc vừa giơ nắm đấm nện về phía cậu.
Quả đấm kia nhẹ hều, không hề đau chút nào. Nhưng Trình Tiêu nhìn Ôn Thư Dung đẫm nước mắt, trong lòng bỗng nổi lên một kɧoáı ©ảʍ kỳ lạ.
Cậu phát hiện, sung sướиɠ lúc làm cô khóc sinh ra, khác xa rất nhiều so với lúc đứng đầu trong cuộc thi.
Suy nghĩ này thực sự rất không bình thường, nhưng lúc đó Trình Tiêu còn nhỏ không biết việc bắt nạt người khác như vậy là không đúng. Vì những kɧoáı ©ảʍ ngắn ngủi này, cậu bắt đầu đùa giỡn bắt nạt Ôn Thư Dung lúc công khai lúc bí mật, đối phương khổ sở không thể nói thành lời, tố cáo với ba mẹ thì không một ai tin cô. Còn cậu che giấu thật kỹ nội tâm mình, chỉ cần lúc làm đối phương khóc để đối phương cảm thấy cậu chỉ là một đứa trẻ con quấy rối là được rồi.
Trình Tiêu trưởng thành sớm hơn rất nhiều so với người khác nghĩ.
Năm cậu mười hai tuổi, lần đầu tiên cậu mộng tinh tuổi dậy thì đã mơ thấy Ôn Thư Dung nhỏ nhắn mềm mại. Trên dươиɠ ѵậŧ có kích thước bằng một ngón tay nhỏ treo một chất lỏng màu trắng đυ.c, vương vãi khắp ga giường.
Sáng hôm đó Ôn Thư Dung qua đây tìm cậu, theo yêu cầu của mẹ cô vội đến nhà cậu tặng quà, cậu ra mở cửa cho cô. Cô gái nhỏ mặc váy ngắn đai đeo, kiêu ngạo liếc mắt nhìn cậu một cái, lúc đưa đồ cho cậu vô tình cọ phải làn da của cô, lúc ấy cậu bỗng cảm thấy bên dưới có hơi cương cứng lên.
Xinh đẹp thế kia, yếu ớt thế kia, giống như một con kiến, tiện tay bóp nghiến, đối phương sẽ không thể nào nhúc nhích được.
Cậu cắn răng chịu đựng, quay vào phòng cởϊ qυầи ra, phát hiện bộ ρᏂậи 🅢iиɧ ɖụ© đã căng cứng lên gấp đôi ban đầu.
Từ đó về sau không thể nào cứu vãn được nữa.
Nhiều năm sau đó, không có bất cứ ai phát hiện ra được sự khác thường của Trình Tiêu.
Sau khi cậu trêu chọc cho Ôn Thư Dung khóc lóc, đỏ mặt im lặng đứng một bên, hoặc là xoay người vào trong phòng đóng sầm cửa lại. Người lớn đều cho rằng cậu hoặc là áy náy hoặc là tức giận, nhưng thực ra cậu bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ đến mức đỏ mặt và quay về phòng để thủ da^ʍ.
Cậu từng nhìn thấy gương mặt điên cuồng của mình trong gương, sự trong sạch hiền hòa ban đầu đã bị quét sạch, thay vào đó là một khuôn mặt đỏ đến mức hung tợn, chưa ai từng thấy Trình Tiêu như vậy.
Thậm chí cậu ngày càng táo tợn hơn, lén đặt camera trong phòng Ôn Thư Dung, làm mọi chuyện xấu xa với cô mỗi đêm, ngày hôm sau mới có thể đối diện với cô một cách bình thường.
Nhưng như vậy không được lâu, thành tích thi của Ôn Thư Dung không tốt, không thi được vào cùng trường trung học với cậu. Điều này có nghĩa là ban ngày cậu không thể tiếp xúc với cô, chỉ có thể nhìn thấy cô qua camera vào buổi tối.
Nhưng làm sao Trình Tiêu có thể buông tha cho cô? Cậu nói với ba mẹ mình rằng mình học ở Nhất Trung không tốt, học hành rất áp lực, còn bị những bạn học không biết tên nhục mạ sau lưng, tóm lại soạn ra đủ thứ lý do cho thấy sự kháng cự của mình với trường này. Tính cách ba mẹ Trình đều rất hợp tình hợp lý, chưa từng nghi ngờ con trai xuất sắc của mình đang nói dối, cũng không đến trường chứng thực lời nói của Trình Tiêu đã làm thủ tục chuyển trường cho cậu.
Cuối cùng ước nguyện của cậu được đền bù, kết quả Ôn Thư Dung lại bắt đầu không về nhà vào buổi tối. Buổi tối cậu ngủ không ngon, không thấy cô, lửa dục đầy người cậu không thể nào tiên tan, lại phải tốn rất nhiều công sức mới thuyết phục ba mẹ Ôn Thư Dung, cuối cùng cô cũng về nhà rồi.
Ở trường học, cô bắt nạt cậu, cố ý nói rất nhiều lời khó nghe, nhục nhã cậu nhưng cậu không phản ứng gì. Không phải không tức giận, mà trong lòng cứ nghĩ làm thế nào để làʍ t̠ìиɦ với cô, tất cả lý trí đều dùng để đè nén du͙© vọиɠ sắp sửa bùng phát, căn bản không rảnh rỗi để suy nghĩ sự xúc phạm trong lời nói của cô.
Cậu đang mất tập trung, đang khốn khổ suy nghĩ xem làm thế nào để cưỡиɠ ɧϊếp cô.
Trong kỳ thi tháng của học kỳ đầu tiên lớp 11, thành tích công bố, Trình Tiêu và Ôn Thư Dung chiếm hai vị trí đứng đầu trong lớp, một người đứng đầu trên, người kia thì đếm ngược từ dưới lên.
Tám giờ tối, nhà bên cạnh đúng giờ vang lên tiếng chó sủa, Trình Tiêu cầm phiếu điểm của mình, tay dài chân dài bước vài bước đi qua gõ cửa nhà họ Ôn.
Trước khi cây chổi của mẹ Ôn rơi vào trên lưng Ôn Thư Dung, Trình Tiêu mở miệng: "Dì ơi, cháu có thể giúp nâng cao thành tích của Tiểu Dung."
Tất cả người nhà họ Ôn đều ngẩn ra vì những lời này của cậu.
Trình Tiêu bình tĩnh nhàn nhã, không suy xét đến điểm số rách nát đến mức làm người ta không đành lòng nhìn thẳng kia, cũng không suy xét tính cách không tốt, không suy xét đến chiến tích cô đã chọc tức mười mấy thầy dạy kèm tại nhà. Cậu chỉ muốn đến gần cô hơn một chút, cậu sắp điên rồi, nhu cầu cấp bách phải làm gì đó để giảm bớt ham muốn sinh ra bất cứ lúc nào của mình lại.
"Cháu có thể giúp cô ấy thi đậu đại học chính quy." Đây là câu nói cam đoan thứ hai của Trình Tiêu.
Ôn Thư Dung phản ứng kịp trước, nghĩ đến sau này có thể sẽ phải hứng chịu nang vuốt Đại Ma Vương của Trình Tiêu dài hạn, sắc mặt cô trở nên dữ tợn: "Không cần cậu giả vờ tốt bụng, cút ra ngoài cho tôi... Hu hu hu..."
Còn chưa nói xong, cô đã bị mẹ ruột bịt chặt miệng lại. Mẹ ruột cười dịu dàng với ‘con nhà người ta’, sau đó giải quyết dứt khoát: "Được, vậy thì phải cám ơn Tiêu Tiêu rồi."
Ôn Thư Dung bắt đầu học bù vào tối nay.
Thậm chí mẹ Ôn còn dọn dẹp bãi chiến trường trong phòng khách ra, nói nếu học thêm muộn quá thì cứ ngủ ở nhà bà, lo ăn lo ngủ cũng được. Lại còn gọi con gái ra nói chuyện riêng bảo dù thế nào cô cũng phải nghe lời Trình Tiêu vô điều kiện. Người ta cũng lên lớp 11, thời kỳ quan trọng như vậy còn chấp nhận dạy kèm cho cô là kiếp trước tổ tiên nhà họ Ôn tích đức. Nếu cô dám chọc tức Trình Tiêu thì bà sẽ chặt chân Ôn Thư Dung.
Ôn Thư Dung chỉ cho rằng Trình Tiêu đơn giản muốn cô không được yên ổn, cô nào biết rằng ngoài vẻ đoan chính của cậu, bên trong lại cất giấu một trái tim méo mó.
"Sau này từ thứ hai đến thứ sáu, sau cơm tối tôi sẽ qua kèm cậu học, hai ngày cuối tuần thì học buổi chiều, buổi sáng cậu có thể tự do hoạt động. Trước khi thi giữa kỳ, cậu phải học lại những thứ đã học trong nửa học kỳ này, sau đó từ từ bổ sung thêm kiến thức..."
Đàn anh thao thao bất tuyệt định ra kế hoạch học tập, đàn em chỉ nghe thôi cũng đã thấy buồn ngủ.
Trình Tiêu nói được một nửa, thấy đối phương vốn không tập trung nghe nên cũng không nói nữa. Cậu nghiêng người đến gần, nghiêm túc nhìn chằm chằm vào lông mi như chiếc quạt lông của Ôn Thư Dung.
Rất hiếm khi cậu có thể nhìn cô ở khoảng cách gần như vậy, còn có thể ngửi thấy mùi thơm nhàn nhạt của cơ thể và mùi mồ hôi ẩm ướt trên người thiếu nữ, môi cô nhợt nhạt nhưng lại rất mềm mại, khiến bụng dưới cậu bỗng chốc bốc hỏa, dâng lên du͙© vọиɠ muốn chà đạp nó.
Trình Tiêu nhẹ nhàng thổi một hơi vào đôi mắt của Ôn Thư Dung…
Mí mắt đối phương run run hai lần, bỗng chốc mở mắt ra.
Trình Tiêu đã vội vàng kéo ra khoảng cách giữa hai người một giây trước khi cô mở mắt ra, giọng cậu mang theo ham muốn trầm khàn, chỉ là Ôn Thư Dung nghe không hiểu: "Xem ra cậu không hề có chút hứng thú gì với những lời tôi nói?"
Ôn Thư Dung trợn tròn mắt, tức giận nói: "Cậu nói vậy không phải rất nhảm sao? Biết rồi còn hỏi."
Ngón tay thon dài của Trình Tiêu nhẹ nhàng xoay xoay bút, có vẻ như đang rất dễ tính: "Không muốn học toán, vậy thì học cái khác nhé? Dù sao hiện tại tôi cũng được xem như thầy dạy kèm của cậu, cũng phải nghĩ cách cho cậu học vào chứ."
Ôn Thư Dung bĩu môi, dầu muối không vào: "Tôi chẳng muốn học những môn khác. Tôi không có hứng thú với học tập."
Trình Tiêu cười đáp: "Không có hứng thú với học tập, vậy có hứng thú với cấu tạo sinh lý của con người sao? Có hứng thú với phim khiêu da^ʍ sao?"
Ôn Thư Dung sửng sốt, không ngờ nam sinh trông đứng đắn như Trình Tiêu lại có thể thẳng thắn nói ra từ ‘phim khiêu da^ʍ’ như vậy. Mặt cô trắng xanh rồi lại ửng đỏ, ngẩn ra một lúc lâu, mới Trình Tiêu từ trên xuống dưới, bị gợi lên lòng hiếu kỳ: "Thế nào, học sinh giỏi mà cũng xem ‘phim khiêu da^ʍ’?”
Tuy Ôn Thư quá nhưng ba mẹ cô quản lý rất nghiêm khắc, cho nên những hư hỏng của cô cũng bị cầm tù, không dám vượt quá ranh giới. Ví dụ như sửa điểm xé bài tập, xung đột với giáo viên đe dọa bạn học, thỉnh thoảng có trốn tiết đi ra tiệm net chơi. Là một cô em gái không hợp cách không dám yêu đương, tóc không dám nhuộm, phim con heo cũng không có cơ hội xem.
Trình Tiêu giật giật khóe miệng, cười vô cùng đứng đắn: "Sao học sinh giỏi thì không thể xem, trước đây tôi xem chỉ vì học tốt trong tiết sinh học ở trung học. Trong lớp rất nhiều bạn xấu hổ khi nghe, kết quả không ai trả lời được câu hỏi trong bài kiểm tra tạo ra phôi thai tử ©υиɠ của con người. Chỉ có tôi có đầy đủ hiểu biết mới được mười điểm môn sinh."
Ôn Thư Dung vừa nghe, biểu cảm đã khác hẳn vừa rồi, thậm chí muốn nghe Trình Tiêu nói thêm vài ba câu.
Không còn cách nào khác, Trình Tiêu hiểu rất rõ về cô. Chỉ cần không bắt cô học, bạn có thể kể bốn cái tên gì cô ấy đều nghe rất say sưa, huống chi đây còn là lĩnh vực cô hoàn toàn không biết gì.
Trình Tiêu biết Ôn Thư Dung chỉ bằng tuổi mình, cũng chỉ hiểu chút ít như là: Sau khi nam nữ phát sinh quan hệ sẽ mang thai, nam sinh rút ra cắm vào âʍ đa͙σ nữ sinh sẽ xuất tϊиɧ ŧяùиɠ, nhưng về chi tiết, ví dụ như cao trào của âʍ đa͙σ là cảm giác gì, âʍ đa͙σ và niệu đạo không cùng một chỗ, bắn vào bên trong chỗ nào mới có thể mang thai, vân vân…thì cô lại hoàn toàn không rõ. Hơn nữa, cô còn chưa từng xem phim khiêu da^ʍ, lại không nghĩ các nam sinh đến thời kỳ dậy thì đầu óc đều là hình ảnh đồi trụy. Chuyện kiểu này được một nam sinh có vẻ đứng đắn như cậu nói ra thật sự là chuyện rất thú vị.
"Vậy... Vậy cậu nói đi…" Ôn Thư Dung vẫn chưa ý thức được sự nguy hiểm của việc một người khác phái nói với mình như vật. Hiểu biết của cô với Trình Tiêu vẫn dừng lại trong ý thức đại chúng, vốn không phát hiện ra rằng khoảng cách giữa hai người càng lúc càng gần và ánh mắt đen kịt của đối phương.
"Muốn tôi nói cũng được thôi. Nhưng cậu phải giữ bí mật, hơn nữa dù tôi nói gì làm gì, cậu cũng không được nói với ba mẹ cậu." Trình Tiêu nắm cái bẫy thật chặt để đề phòng lỡ như có gì đó xảy ra, trước tiên lừa con mồi tự nguyện tiến vào.
Ôn Thư Dung gật đầu, cô vốn rất có nghĩa khí mà.
Trình Tiêu âm thầm thở phào nhẹ nhõm, lấy di động mình được thưởng vì thành tích học tập tốt ra.
Sau khi mở khóa, trên màn hình đang chiếu hình ảnh hai cơ thể tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ quấn quýt lấy nhau, còn có tiếng giao hợp hòa cùng tiếng rêи ɾỉ thở dốc của đôi nam nữ kia.
⬅ Trước Tiếp ➡