Hàng Câu Thịnh và Hà Liên đi theo vào, xa hơn ở phía sau là công nhân chuyển nhà được mời đến. Hai mẹ con cầm theo một chút hành lý, sau này sẽ chính thức ở nhà họ Hàng.
Phương Vân Lục cảm thấy số mình tốt, “tiền đặt cược” thay đổi vận mệnh một lần duy nhất trong đời, cô lựa chọn Hà Liên. Hà Liên lại còn không chịu thua kém như vậy, mình còn đang ưu sầu, thế mà bà ngay cả giấy chứng nhận kết hôn cũng kéo Hàng Câu Thịnh ký được.
Hàng Câu Thịnh nhìn thấy con gái kế và vợ đã bước vào mà con trai còn ngồi chơi game. Ông nhíu mày, trách cứ buộc miệng nói: “Nghệ, hôm nay con cam đoan với ba thế nào hả? Thấy dì Liên và chị gái con đến rồi mà cũng không chào tiếng nào à?”
Hàng Quảng Nghệ nghiêng đầu quét mắt nhìn Hà Liên và Phương Vân Lục, bất đắc dĩ đứng lên: “... Chị.”
Phương Vân Lục cười cười, cũng làm bộ làm tịch, đáp: “Xin chào, Nghệ.”
Đây là câu đối đáp đầu tiên của hai người. Hàng Quảng Nghệ không đáp lại, cả một tuần sau đó, hai người cũng không trò chuyện nữa.
Ban ngày Hàng Quảng Nghệ sẽ ra ngoài chơi, chơi cùng đám bạn của cậu. Đứa bé giàu có nhà người ta chưa bao giờ thiếu bạn chơi, Hàng Câu Thịnh mua cho con trai một chiếc xe không được xem là quá rêu rao, nhưng chiếc xe cũng không rẻ để lái đi chơi, ông cũng thuận tay cho Phương Vân Lục một chiếc Audi nhỏ.
Phương Vân Lục không cần, từ sau khi cô tốt nghiệp trung học thì tất cả ngày nghỉ đều dùng để đi làm, chưa thi bằng lái xe. Chắc có lẽ Hàng Câu Thịnh sợ trong lòng cô có ý nghĩ nào đó nên cố ý nhắc đến xe đang tạm thời đặt trong gara, nói là đợi Phương Vân Lục có bằng lái rồi lái.
Phương Vân Lục nhìn ra Hàng Câu Thịnh rất yêu thích Hà Liên, đối xử tốt với cô cũng chỉ là yêu ai yêu cả đường đi. Hàng Quảng Nghệ cũng nhìn ra, khó tránh trong lòng cũng ngầm phê bình. Cho nên có một lần Phương Vân Lục tình cờ đi ngang qua cửa phòng cậu, lúc đấy đám nam sinh đang chơi game rất ồn ào, cô nghe thấy giọng Hàng Quảng Nghệ hùng hổ nói: “... Thật không biết ông Hàng yêu thích hai người phụ nữ đó ở đâu, thật là con mẹ nó cạn lời...”
Thật sự là tuổi trẻ bốc đồng.
Phương Vân Lục ngấp nghé cơ thể của cậu, nhưng mà chỉ dám nghĩ ở trong lòng mà thôi. Cô nên làm cái gì, có thể làm cái gì, trong lòng vĩnh viễn biết cân đo nặng nhẹ.
Một ngày lý trí vẫn còn tồn tại thì cô biết mình chỉ có thể “tự thẩm” với con trai bảo bối của Hàng Câu Thịnh, chẳng thể làm gì khác hơn.
Trước đêm giao thừa, Hàng Câu Thịnh kêu người ta đưa nữ trang burberry đã đặt đến, làm quần áo năm mới cho Phương Vân Lục. Theo lý cô cũng đã thành niên rồi, nên lấy lý do thoái thác là không còn là trẻ con nữa mà tết nhất định phải có quần áo mới. Thế nhưng dẫu sao xa xỉ phẩm vẫn khiến người ta không dời mắt được, dù sao đây cũng là quần áo đắt tiền nhất mà Phương Vân Lục lớn tới chừng này mới được mặc.
Cô quyết định trước khi ăn tết sẽ tắm rửa thơm tho một lần, tiếp đó chải chuốt tóc. Vì thế cô thậm chí còn thả cánh hoa và nhỏ tinh dầu vào trong bồn tắm lớn xa hoa trong phòng vệ sinh.
Vốn mọi chuyện đều thấy được năm ngón trong nháy mắt, chỉ nghe thấy tiếng người hơi ầm ĩ bên ngoài. Phương Vân Lục cũng xem như tắm xong rồi, hơn nữa khí ấm cũng dừng lại, chung quanh có hơi lạnh nên cô túm áo choàng tắm trên giá áo bên cạnh bồn tắm lớn khoác lên, lau người qua loa rồi choàng vai.
Tóc vẫn còn ẩm ướt một nửa, Phương Vân Lục chỉ có thể mò mẫm đi ra ngoài. Đến khi hơi thích ứng bóng tối rồi thì cô đã lạnh đến run rẩy, chỉ muốn chạy nhanh chui vào trong chăn.
Cô vẫn chưa nhìn thấy cái gì, Phương Vân Lục chỉ nghĩ đến sưởi ấm trước, cô lại lần mò điện thoại đang sạc pin ở đầu giường. Một giây sau cô phát hiện ra cái gì đó, người cứng đờ, hô hấp cũng dừng đột ngột, nói: “... Là ai?”
Không ai lên tiếng, nhưng sau lưng rõ ràng có tiếng hít thở nhẹ nhàng, thậm chí còn kèm theo mùi rượu nhàn nhạt.
Nhân viên làm thêm giờ của nhà họ Hàng đã sớm đi cách đây không lâu rồi, Hà Liên sẽ không uống rượu. Có khả năng là Hàng Câu Thịnh, hoặc là Hàng Quảng Nghệ. Nghĩ vậy, da đầu Phương Vân Lục run lên, trong đầu liền hiện lên rất nhiều thứ lung tung. Thậm chí cô đã chuẩn bị xong, nếu như người đứng phía sau cưỡng bức thì cô có liều mạng cũng phải phản kháng...
Tiếng thiếu niên mơ màng nói: “... Uống tiếp đi, mấy thằng ngu bọn mày có phải không nể mặt tao hay không...”
Người Phương Vân Lục lập tức thả lỏng, một lúc lâu vẫn chưa có động tĩnh gì.
Là Hàng Quảng Nghệ, có lẽ là ở bên ngoài uống quá say, lúc vào trong nhà lại đúng lúc mất điện nên vào nhầm phòng.
Thiết kế của hai căn phòng giống như đúc, ngay cả chỗ đặt cửa và giường cũng giống nhau, chỉ khác là Hàng Quảng Nghệ bên trái, cần lên cầu thang rồi đi thêm vài bước sau khi đi qua phòng cô mới tới.
Phương Vân Lục trở mình một cái, áo choàng tắm lỏng lẻo chảy xuống. Trong đêm đen có thể nhìn thấy đầu vai mượt mà trắng sữa.
Cô duỗi cánh tay và hơi nhướng người lên túm điện thoại, bật lên. Cô không mở đèn pin, ánh sáng hơi yếu trong màn hình chiếu vào gương mặt Hàng Quảng Nghệ.
Cậu nhíu mày, đang ngủ mê man.
Khỏe miệng Phương Vân Lục cong cong, cô không nhúc nhích cũng không làm ầm lên, chỉ đứng nhìn.
Thật là đẹp, lúc yên tĩnh như một thiên sứ nhỏ, khiến cho người ta muốn giật quần áo của cậu ra, hung hăng “làm” cậu. Nhìn gương mặt cậu hiện vệt ửng hồng và hỗn loạn, nhìn cậu khóc, bất lực muốn bắn mà không thể bắn được.
Cổ họng Phương Vân Lục lên xuống một cái, tưởng tượng ra hình ảnh muốn ngừng mà không được.
Đáng tiếc chỉ có thể suy nghĩ, nếu không thì xong xuôi Hàng Quảng Nghệ sẽ đi tố cáo hình dáng của người đó với Hàng Câu Thịnh, vậy thì tháng ngày tốt đẹp của cô và Hà Liên có lẽ sẽ chỉ còn đếm từng ngày.
Phương Vân Lục nằm xuống lần nữa, nhấn công tắc đèn ở đầu giường. Mặc kệ điện có lại hay chưa, cứ mặc quần áo ngủ thế này ngủ là được.
Đêm nay Hàng Quảng Nghệ mơ một giấc kỳ quái. Cậu mơ thấy mình nằm trên giường trông như giường của con gái, bên cạnh còn có một cô gái thấy không rõ mặt. Mùi thơm nhẹ dễ chịu vây quanh người cậu, thậm chí vừa mở mắt là có thể nhìn thấy làn da trắng muốt mịn màng lờ mờ dưới ánh trăng của cô. Cậu mơ mơ màng màng nghĩ có phải muốn gái rồi hay không? Từng người anh em đều nếm qua mùi vị của phụ nữ rồi, chỉ có cậu vẫn là một tay mơ chưa từng sờ cô nữ sinh nào, thật sự nghĩ mà thấy tệ quá. Nếu không thì sau này tìm một cô nhỉ?
Cậu cứ cho là nằm mơ nên lại ngủ tiếp. Lúc tỉnh lại chính là lúc sáng sớm, đột nhiên bị bứt rứt mà tỉnh. Dươиɠ ѵậŧ nín tiểu cả đêm, sáng sớm hôm nay còn mang theo du͙© vọиɠ mãnh liệt, nóng hầm hập bị bó chặt trong qυầи ɭóŧ, quần đã nhô lên một cái lều rồi. Trong lòng giống như đang ôm cái gì, mềm núc ních. Đầu óc của cậu vẫn còn nặng nề, thân thể đã vô thức ôm chặt thứ trong lòng, nhẹ nhàng cọ vào.
Cậu đã lâu chưa xóc rồi, tuy rằng sáng sớm thường xuyên cương nhưng lần này dường như cực kỳ khó chịu, trong mũi lại có thể ngửi thấy mùi thơm dịu dàng của con gái. Trong lúc ngủ mơ Hàng Quảng Nghệ bất giác hừ một tiếng, khẽ rêи ɾỉ, động tác cọ càng ngày càng dùng sức.
Húc càng lúc càng nhanh, cậu thậm chí còn nghe theo bản năng tự nhiên, bắt đầu để sát vào giữa cổ Phương Vân Lục ngửi. Mùi thơm nhẹ này giống như thuốc kí©ɧ ŧìиɧ mạnh nhất, Hàng Quảng Nghệ không khống chế nổi nhắm mắt lại dùng miệng chạm vào một cái, và liếʍ một cái.
Hô hấp của cậu ồm ồm, đuôi mắt bắt đầu nổi lên ửng hồng nóng ướt, miệng hơi nhếch lên, giống như đang khát vọng cái gì đó.
Cậu giày vò như vậy, áo choàng tắm Phương Vân Lục mặc ngủ cả đêm càng bung lỏng ra hơn, cô vẫn đang ngủ nên không nhận ra miệng của tiểu súc sinh trên người đã sắp tới gần vυ" của cô. Nếu cô tỉnh vào lúc này, nhìn thấy Hàng Quảng Nghệ chắc hẳn sẽ không nhịn được nhào tới. Khuôn mặt thiếu niên vẫn đường hoàng đẹp trai, nhưng bình thường dù sao vẫn thuần khiết, thế nhưng lúc này lại mang theo đầy màu sắc không tự biết mình đang muốn, cơ thể hiện ra màu đỏ không bình thường.
Cọ trong chốc lát, Hàng Quảng Nghệ đã tỉnh táo vài phần, đã sắp đến giới hạn, cậu đột nhiên mở mắt ra...
Người cậu cứng đờ, còn hít một hơi, tìиɧ ɖu͙© đều bị ép phải giảm xuống hơn phân nửa.
Bây giờ cậu vẫn đang trong mơ, chưa tỉnh ngủ hẳn.
Người cậu ôm trong lòng, không ngờ chính là chị kế khiến cậu ghét đến mức tránh không kịp - Phương Vân Lục.
Lúc nãy cậu còn cọ vào cô, suýt là bắn ra.
Quả thật còn kinh dị hơn đứng nhất từ dưới đếm lên trong kỳ thi.
Thế nhưng sau khi hơi bình tĩnh, Hàng Quảng Nghệ phát hiện một chuyện còn kinh hãi hơn: Cậu đang ở phòng Phương Vân Lục, nằm trên giường Phương Vân Lục, tư thế ngủ của Phương Vân Lục quy củ nghiêm chỉnh vô cùng, phần bên kia áo ngủ chỉnh tề nhưng bên cậu thì vạt áo mở rộng, lộ ra làn da trắng mịn như gốm sứ. Phía trên còn có ánh nước lóe lóe, là dấu răng của cậu.
Đồng tử Hàng Quảng Nghệ đột nhiên co lại, chợt nhận ra vừa nãy mình bởi vì hoảng sợ mà ham muốn biến mất dần, không ngờ giờ đây lại rục rịch ngẩng đầu lên.
Chết mất thôi! Sống mười bảy năm, đây là lần đầu tiên Hàng Quảng Nghệ gặp phải tình huống thế này.
Giờ khắc này cậu thật sự ước gì có thể kêu cha gọi mẹ, và tự cho mình hai cái bạt tay. Nếu ba cậu biết cậu uống rượu say bò lên giường của chị kế, nhất định sẽ đánh cậu tới không xuống giường nổi.
Việc đã đến nước này, Hàng Quảng Nghệ chỉ có thể gửi hi vọng vào Phương Vân Lục không phát hiện cậu trước khi cậu đào tẩu, như vậy thì chuyện này coi như là chưa từng xảy ra rồi.
Cậu cảm thấy nếu như Phương Vân Lục không làm ầm ĩ thì nhất định là cậu đi vào sau khi người ta ngủ, chỉ cần “thần không biết quỷ không hay” ra ngoài thì sẽ không có ai phát hiện chuyện hoang đường mà cậu làm.
Cậu nghĩ rất nhưng không cân nhắc tình trạng hiện tại của mình lúng túng cỡ nào. Không biết tối hôm qua cậu ngủ kiểu gì mà cánh tay vắt ngang dưới cổ người ta rồi ôm bả vai; hai cái đùi cũng giống như bạch tuộc đang quấn chặt ở eo, bụng và giữa hai chân của cô; du͙© vọиɠ phía dưới vẫn còn ngẩng đầu. Hàng Quảng Nghệ cảm thấy linh hồn của mình như bị xé làm hai, một nửa là một mặt đang đau khổ không biết làm sao để ra ngoài, một nửa khác đang phát tình một cách đáng xấu hổ, trong lòng còn suy nghĩ: “Mẹ kiếp, thơm quá, thật mềm.”
Cậu đã xây dựng đủ tâm lý nhưng sợ đối phương tỉnh lại, hô hấp cũng điều chỉnh xuống nhẹ nhất, bấy giờ mới chậm rãi di chuyển chân, rút cánh tay ra.
Quá trình này đặc biệt khó khăn, chậm chạp, chủ yếu là cần cân nhắc đến phản ứng người bị hại, còn phải ức chế từng trận ham muốn mãnh liệt của chính cậu.
Rất vất vả mới dứt ra được, cả người Hàng Quảng Nghệ đều đổ mồ hôi.
Nhẹ chân nhẹ tay rời khỏi phòng Phương Vân Lục, chạy vội về phòng mình giống như gặp quỷ. Cửa đóng lại, cậu đã mệt mỏi ngồi xuống trên sàn nhà sạch sẽ, dựa vào cửa.
Cậu có chút muốn khóc. Cũng ngay lúc này, dươиɠ ѵậŧ không ganh đua vẫn cố sức ngẩng đầu lên, thậm chí độn quần, ngay đầu nấm đã mơ hồ ứa ra tϊиɧ ɖϊ©h͙.
Chẳng lẽ cậu là cái đồ biếи ŧɦái sao? Nếu không thì sao động dục với chị kế sống chung một mái nhà của mình chứ?
Nhưng trong lòng nghĩ thì nghĩ như vậy, cuối cùng tìиɧ ɖu͙© vẫn chiến thắng lý trí, Hàng Quảng Nghệ vươn tay về phía nửa người dưới. Cậu nhớ tới lúc khi vừa tỉnh lại, nhìn thấy gương mặt Phương Vân Lục, nhìn thấy xương quai xanh của cô, còn có núʍ ѵú lộ một nửa...
Hô hấp của thiếu niên đột nhiên dồn dập, bàn tay thon dài bình thường dùng để chơi game nâng dươиɠ ѵậŧ lên, khó nhịn lại sảng khoái xóc lên xóc xuống, kɧoáı ©ảʍ lan tràn toàn thân, từ xương cụt vọt lên tê dại như có dòng điện. Động tác của cậu càng lúc càng nhanh, càng nhanh hơn nữa. Lỗ nhỏ của dươиɠ ѵậŧ đê tiện bắt đầu chảy nước, cậu lại nghĩ tới cảnh lúc vừa tỉnh, cảm giác vi diệu vô cùng thoải mái lúc cậu ôm Phương Vân Lục.
“A!”
Cậu không tự chủ thở hổn hển, cái cảm giác thoải mái thế này là tâm – thần hợp làm một, cái lỗ đã rất nhạy cảm, tϊиɧ ŧяùиɠ nhớp nháp dính dưới sàn...
Hàng Quảng Nghệ chưa từng thoải mái như vậy, thoải mái đến da đầu run lên, giống như muốn điên rồi, cuối cùng kɧoáı ©ảʍ tích góp từng tí một đạt đỉnh, chân cậu duỗi thẳng run rẩy, cơ bắp ở bắp chân đều căng thành một độ cong đẹp, mặt ửng hồng khó tin...
“A... chị!”
Đi đôi với tiếng xuất tinh, Hàng Quảng Nghệ ngẩng cổ lên, giống như là thiên nga gần chết hô lên tiếng kêu cuối cùng.
Dư vị chưa tan, Hàng Quảng Nghệ thở nhẹ cúi đầu nhìn sự bừa bãi giữa hai chân,vài chất nhờn trắng ngượng ngùng dính lên vải, chỉ có mình cậu biết, mỗi một giọt là vì ai mà bắn.
Cậu chống một chân lên, đầu đặt lên gối, miễn cưỡng giảm bớt những suy nghĩ về tìиɧ ɖu͙© đang nhạt dần.
Tất cả mọi thứ này, Phương Vân Lục không biết.
Tối hôm qua cô giở trò xấu, cố ý dụ Hàng Quảng Nghệ say rượu mất đi ý thức ôm cô, đối phương đương nhiên cũng cảm thấy thoải mái, tay chân bị cô chi phối cũng không phản kháng. Bởi vì hưng phấn mà đến nửa đêm cô còn chưa ngủ, sáng sớm buồn ngủ muốn chết. Khó khăn lắm mới ngủ đến tự tỉnh lại, độ ấm bên gối đã sớm lạnh rồi.
Thằng bé chạy rồi. Không biết lúc chạy có biểu cảm gì, có lẽ là sợ hãi nhỉ?
Phương Vân Lục có chút xấu xa nghĩ ngợi, không có xem là chuyện gì ghê gớm lắm, chỉ xem nó như một chuyện ngoài ý muốn.
Cô không biết, cô hại Hàng Quảng Nghệ thảm rồi.
Đời này của Hàng Quảng Nghệ đây là lần đầu tiên không phải bởi vì nhu cầu sinh lý mà tự an ủi, mà là thật sự nghĩ đến một người con gái để xóc, người con gái này còn là chị gái trên danh nghĩa của cậu.
Cậu khó mà vượt qua điểm quan trọng này.