Dụ Em Trai Họ
Chương 6:
⬅ Trước Tiếp ➡
Buổi tối trước khi ngủ, hơn mười một giờ, Phương Vân Lục mới bật điều hòa đã nghe thấy ngoài cửa như có tiếng gì đó.
Gọi một tiếng không ai đáp lại, cô còn tưởng rằng mình nghe nhầm, kết quả vừa tắt đèn đã thấy dưới khe cửa có một cái bóng.
Phương Vân Lục đi qua mở cửa, đèn ngủ ngoài hành lang vẫn còn sáng, Hàng Quảng Nghệ đứng ngay ngoài hành lang, tất nhiên cái bóng kia cũng là của cậu.
"Tiểu Nghệ?" Phương Vân Lục thả lỏng, không ý thức được rằng hơn nửa đêm người khác phái không có huyết thống gì đến tìm mình là một hành vi nguy hiểm.
"Sao em lại tới đây?"
Vóc dáng Hàng Quảng Nghệ rất cao, thế cho nên Phương Vân Lục chỉ có thể ngửa đầu nhìn cậu, cậu đã bớt đi vài phần trẻ con trước kia, bả vai càng rộng hơn.
Thiếu niên nghe vậy nheo mắt, ánh mắt hơi lạnh, nhớ tới lúc mình mới vào nhà đã lén nghe thấy bên trong phát ra tiếng họ trêu đùa nhau, nói gì mà “bạn trai".
… Cô có bạn trai sao?
Cho nên sau khi đi học rất ít liên hệ với cậu, thậm chí ngay cả gọi video call cũng không có, giống như không hề quen biết cậu, mấy tháng trời không nói chuyện với cậu lấy một câu.
Cho nên mấy chuyện cô làm lúc nghỉ đông trước kia, xem cậu là gì? Món đồ tiêu khiển lúc nhàm chán sao?
Từ hôm qua Hàng Quảng Nghệ đã nghe nói Phương Vân Lục được nghỉ sẽ về nhà, lửa giận đã dâng lên qua đỉnh đầu, xen lẫn với du͙© vọиɠ không thể giải thích được, cậu không trả lời, kéo tay chị vào thẳng trong phòng, đóng sầm cửa lại.
Đèn cũng bị "cốp" một tiếng mở lên.
Phương Vân Lục vẫn như trước đây, không kêu rên một tiếng để mặc cậu làm gì thì làm. Hàng Quảng Nghệ đẩy cô lên giường, lúc dạng hai chân chống hai bên người cô, Phương Vân Lục kinh ngạc: "Ôi?"
Hàng Quảng Nghệ nhanh chóng và gọn gàng cởϊ áσ ngắn tay của mình ra, lũ ve sầu đang nằm bò trên cây nhãn trong sân biệt thự đang râm ran kêu, kêu đến mức đầu óc Hàng Quảng Nghệ muốn ngất đi, trong lòng cũng buồn bực.
Rõ ràng Phương Vân Lục đã đủ mềm mại, nhưng trong lòng cậu vẫn không thoải mái, hơn nữa còn không tìm thấy ngọn nguồn, cậu chỉ có thể vén áo cô lên, vội vàng mυ"ŧ đầṳ ѵú của cô một cách không có trình tự quy tắc nào.
Phương Vân Lục từ chối vài lần nhưng đối phương vẫn giữ rất chặt, cô bị mυ"ŧ đến vị trí dễ chịu, rên khẽ hai tiếng, cũng không lộn xộn nữa. Cúi đầu vừa thấy, một bên bị tay Hàng Quảng Nghệ bóp nặn ép chúng vào nhau, một bên kia được cái miệng cậu hầu hạ rất tốt, cậu ngậm liếʍ vài cái, lúc gượng dậy có thể mơ hồ nhìn thấy những vệt nước đọng lại trên đó.
Phương Vân Lục lập tức không khống chế được, thở hổn hển hai tiếng, Hàng Quảng Nghệ như bị tiếng thở này của cô kí©ɧ ŧɧí©ɧ đến, đột nhiên như nổi cơn điên túm lấy qυầи ɭóŧ dưới váy cô.
Qυầи ɭóŧ nhỏ bị Hàng Quảng Nghệ kéo đến tận cổ chân, cậu lại còn giở trò xấu, cứ để cho nó treo trên mắt cá một chân như vậy, sau đó nhìn vào âʍ ɦộ Phương Vân Lục bằng ánh mắt nóng bỏng, trên mặt cậu trông như đang phát sốt…
Cậu bẻ đùi cô thành một góc độ tiện cho việc xâm nhập, cúi đầu ngậm chặt lấy âʍ ѵậŧ mẫn cảm nhất của cô, Phương Vân Lục kinh ngạc một phen, kɧoáı ©ảʍ dâng lên tận đỉnh đầu, hai chân cô bỗng co rụt lại, trong bắp đùi kẹp chặt một tên nhóc con đang vùi đầu vào bú ʍúŧ.
"Nhẹ, nhẹ chút..." Hơi thở Phương Vân Lục gấp gáp không ổn định, cô không ngờ Hàng Quảng Nghệ sẽ chơi trò kí©ɧ ŧɧí©ɧ như vậy, đây là lần đầu tiên cậu dùng miệng với cô, cũng không có kinh nghiệm gì, chỉ dựa vào bản năng liếʍ mυ"ŧ một cách thô bạo, thỉnh thoảng lại cắn hạt châu nhỏ một cái. Phương Vân Lục bỗng cảm thấy bình thường mình tự thủ da^ʍ vốn không đạt đến kɧoáı ©ảʍ.
Hàng Quảng Nghệ không ngờ âʍ ɦộ phụ nữ lại thơm như vậy, không hề có chút mùi vị tanh tưởng, vì mới vừa tắm xong, thậm chí còn có chút mùi sữa tắm ẩm ướt. Cậu thèm đến mức không nhịn được, chỉ mong nuốt tất cả của người trước mắt này vào trong bụng.
Tay cậu cấu vào bắp đùi chị cũng siết chặt hơn, lúc này mấy ngón tay thon dài đã chìm trong da thịt mềm mại, thỉnh thoảng còn sờ mó, đυ.ng chạm vào mông Phương Vân Lục.
mắt Phương Vân Lục vô cùng mê ly, xem ra là vô cùng thoải mái, ấp úng nhỏ giọng kêu, thân thể run lên bần bật.
Phần dưới của cô đã bị Hàng Quảng Nghệ hút hết vào trong miệng, dươиɠ ѵậŧ cậu cũng cứng đến phát đau, nhưng không lấy tay ra để sờ soạng, mà vẫn chuyên tâm hầu hạ cô.
Phương Vân Lục bị kɧoáı ©ảʍ trước nay chưa từng có dọa sợ, nhẹ nhàng đẩy đầu Hàng Quảng Nghệ ra: "Đừng... Đừng, Tiểu Nghệ..." Đáng tiếc đối phương ngoảnh mặt làm ngơ, thậm chí lại càng liếʍ láp âʍ đa͙σ và hạt châu của Phương Vân Lục mạnh hơn, vách trong tiểu huyệt co rút như run rẩy, giống như khúc nhạc dạo của một cơn cao trào.
"A... A - -" Phương Vân Lục ngửa đầu ra sau, ưỡn người thở dốc. Lúc cô ở trạng thái cao trào rêи ɾỉ vài câu, Hàng Quảng Nghệ vừa ngẩng đầu, đã thấy mặt cô đỏ bừng và ánh mắt hơi mất hồn. Cậu bỗng cảm thấy nếu đêm nay mình không chơi cô thì chắc cậu sẽ điên lên mất.
Cậu nghiêng người tiến lên, nhân cơ hội lúc cô không chú ý chặn miệng cô lại, hôn sâu như cắn nuốt, sau đó còn thè lưỡi ra tuyên thệ ham muốn chiếm hữu. Nhưng vẫn không buông tha cho âm huyệt đang đến hồi cao trào của cô, một tay sờ xuống dưới, bắt chước động tác rút ra cắm vào lúc quan hệ tìиɧ ɖu͙©, tay kia xoa nhẹ bộ ρᏂậи 🅢iиɧ ɖụ© của mình, vuốt ve lên xuống hai lần rồi đặt ngay tại cửa huyệt của Phương Vân Lục…
Ý thức hỗn loạn của Phương Vân Lục bỗng chốc tỉnh táo lại, cô cúi đầu nhìn Hàng Quảng Nghệ động tác dùng sức tìm kiếm lối vào chờ để hành động, ánh mắt có chút sợ hãi: Sao lại lớn như vậy? Trước kia từng có ham muốn, nhưng bây giờ thực sự so sánh, cô lại sợ mình sẽ bị thứ kia của cậu đâm vào đến mức chảy máu mất.
"... Tiểu Nghệ, em làm sao vậy?"
Sao tự nhiên lại điên cuồng như vậy? Trước nay Hàng Quảng Nghệ sẽ không tự tiện xâm nhập vào hoa huyệt của cô, dù là sờ mó cũng phải được cô cho phép. Chẳng lẽ đã chịu kí©ɧ ŧɧí©ɧ gì rồi sao?
Hàng Quảng Nghệ rất khó chịu vì thái độ ngoan ngoãn bất thường của Phương Vân Lục, cậu sắp đè cô ra để cưỡиɠ ɧϊếp mà sao thái độ của cô vẫn không hề hay biết gì thế kia? Đôi mắt màu đỏ tươi kia của cậu nhìn cô một lúc lâu, cuối cùng nản lòng thở dài một hơi, ngồi phịch xuống vùi đầu vào giữa cô Phương Vân Lục.
Hô hấp hai người đều nặng nề, không ai nói gì với ai, sau một lúc lâu, Hàng Quảng Nghệ xoa nắn đầṳ ѵú Phương Vân Lục, khàn khàn mở miệng:
"Em muốn làʍ t̠ìиɦ với chị, em đã muốn hơn nửa năm nay rồi."
"Là chị sờ em trước! Chị sờ đến mức em bị bệnh, một ngày không bắn vài lần thì cả người đều thấy khó chịu. Chị hại em thảm như vậy rồi chị lại bỏ đi học. Chị bỏ em ở nhà, không gọi lấy một cuộc điện thoại, cũng không thèm để ý đến em, lại đi yêu đương một người đàn ông khác!" Thiếu niên nói xong lời cuối cùng, uất ức biến thành nghiến răng nghiến lợi, cậu ra sức nhéo đầṳ ѵú Phương Vân Lục như đang phát tiết. Tiếc là cậu lại mềm lòng, đối phương vừa giả vờ kêu đau hai tiếng, cậu đã vội vàng buông ra vì sợ cô tức giận.
Trong lòng Hàng Quảng Nghệ vô cùng uất ức nhưng bên dưới lại vẫn cứng rắn khó chịu. Cậu như một con thú nhỏ, kêu lên hu hu, nhẹ cắn vào cổ Phương Vân Lục.
Bản thân phương vẫn lục cũng mù mịt khi nghe một loạt những lời lên án như vậy. Sau khi phản ứng kịp, cô khẽ cười một tiếng, sờ vào lông xồm xoàm của Hàng Quảng Nghệ, nói: "Cho nên em ghen tị, hiện tại muốn cưỡиɠ ɧϊếp chị sao?"
Hàng Quảng Nghệ đẩy cô ra, nói: "Chị lúc nào cũng đùa giỡn em, lúc nào cũng trêu chọc em..."
Phương Vân Lục dở khóc dở cười, một giây sau lại cười không nổi…
Không biết từ lúc nào cậu nhóc đã tìm được lối vào âm huyệt một cách chính xác, bộ phận kia chọc vào nhưng cửa huyệt chặt chẽ, cậu vẫn rêи ɾỉ muốn đâm vào bên trong.
"... Khoan đã." Cảm giác khó chịu lần đầu tiên bị dị vật xâm phạm qua đi, Phương Vân Lục bắt đầu co rút run rẩy lên, một mảnh nhớp nháp càng thuận tiện cho Hàng Quảng Nghệ đâm vào, chưa kể Phương Vân Lục cũng có ham muốn tìиɧ ɖu͙© với cậu.
"Đeo bao vào..." Phương Vân Lục khẽ cắn môi dưới, chậm rãi nhắm hai mắt lại, biểu cảm vừa như đau đớn vừa như vui thích. Hàng Quảng Nghệ dừng một lại, lại càng xâm chiếm mãnh liệt hơn: "... Không đeo, em sẽ không bắn vào... Chị, chị gái ngoan, chị để em đâm vào đi, em đảm bảo sẽ không bắn vào đâu... A..."
Hàng Quảng Nghệ càng vào trong càng khó khăn, nhưng kɧoáı ©ảʍ tê dại cũng truyền từ dươиɠ ѵậŧ lên thân, từ xương sống đến đầu dây thần kinh, cuối cùng cậu cảm nhận được sướиɠ đến mức lên trời là cảm giác thế nào rồi.
Trong quá trình đó dường như cảm nhận được có chút trở ngại, nhưng Hàng Quảng Nghệ cũng không nghĩ nhiều: Phương Vân Lục đã hơn hai mươi, lại còn có bạn trai trong khi học đại học, cậu chưa bao giờ cảm thấy cô là xử nữ, nhưng ai bảo cậu là thứ hiếm, xem như mình là lần đầu còn đối phương không phải, thậm chí rất có thể cậu còn là kẻ thứ ba, cậu cũng vui vẻ chấp nhận.
Cơ thể Phương Vân Lục đã hoàn toàn chuẩn bị đầy đủ, màn dạo đầu của Hàng Quảng Nghệ đã làm cô ướt đẫm, lúc ấy bàn tay cậu đi vào xoa bóp bôi trơn cho cô, lúc này bị phá ra, ngoại trừ có chút khó chịu và cảm giác nhoi nhói thì cơ bản không được xem là đau.
Mà Hàng Quảng Nghệ đã nhịn không được, cậu hít vào một ngụm khí lạnh, bắt đầu theo bản năng thẳng lưng, từ từ rút ra cắm vào…
"... A, thật dễ chịu. Chị... Bên dưới của chị hút em thật thoải mái... Thật chặt..." Thiếu niên sắp sửa khóc ra, vừa được nếm thử kɧoáı ©ảʍ cực hạn này đã làm cậu nói năng lộn xộn, không biết phải hình dung thế nào về cảm giác sảng khoái toàn thân hệt như bị điện giật này nữa.
Phương Vân Lục cũng không phải là không dễ chịu. Trước kia cô đọc nhiều tiểu thuyết sắc như vậy, cuối cùng bây giờ cũng được thực hành rồi. Thì ra cảm giác sung sướиɠ đến mức run rẩy lên trong tiểu thuyết viết là có thật, thì ra lúc bị đâm đến thoải mái, phụ nữ thật sự sẽ không kiềm chế được kêu lên thành tiếng.
"A! Chậm... Chậm một chút..." Mu bàn chân Phương Vân Lục căng ra, qυầи ɭóŧ vẫn được treo trên mắt cá chân, ngón chân móc chặt, kɧoáı ©ảʍ tích lũy hết đợt này đến đợt khác, cô bị Hàng Quảng Nghệ va chạm đến mức không nói nổi thành lời.
Cậu nhóc cũng sung sướиɠ không nhịn được, lúc thì ngậm hai vυ" chị, lúc thì mυ"ŧ vành tai cô, tiếng rêи ɾỉ ẩm nóng phả vào vàng tai Phương Vân Lục, kí©ɧ ŧɧí©ɧ đến mức một giây sau sẽ đạt đến cao trào.
Cơn cực khoái đầu tiên của Phương Vân Lục đến rất nhanh, khi cơn kɧoáı ©ảʍ tràn ra khắp cơ thể, cô đã không nói nổi thành lời. Lúc run rẩy kêu lên, Hàng Quảng Nghệ vẫn không buông tha cho cô, biết cô vừa đạt đến cao trào đang rất nhạy cảm, lại liều mạng đâm vào như đây là phát súng cuối cùng trước khi chết, muốn dùng thứ cứng rắn kia đâm chết cô trên giường.
"... Chị, chị đạt đến cao trào, bên trong hút chặt đến mức em không thể nhúc nhích nữa rồi..." Súc sinh nhỏ nheo mắt, bị ép chảy nước mắt, dưới tư thế quỳ đâm vào, đầu gối đỏ bừng và eo bị kéo căng.
Phương Vân Lục nhanh chóng hiểu ra câu nói: "Thứ cứng rắn nhất trên đời không phải kim cương, mà là dươиɠ ѵậŧ của nam sinh mười tám tuổi" không hề giả chút nào.
Cơn cao trào thứ hai, đôi mắt cô đã mất đi thần thái, lúc này đối phương mới đỡ eo cô cố định trên giường rồi đâm mạnh vài cái, toàn thân run lên, miệng kêu sắp ra sắp ra, mới bất ngờ rút dươиɠ ѵậŧ ra, ‘phụt phụt’ bắn vào bụng và ngực Phương Vân Lục.
Chất lỏng màu trắng đυ.c vừa ấm nóng vừa đặc quánh.
Hàng Quảng Nghệ bắn vài phát mới lắc mông bình tĩnh lại.
⬅ Trước Tiếp ➡