Chương 10
Thế nhưng trong phút giây bị người kia nắm lấy mái tóc chải cao đó mà đạp ra đất, Kelvin cậu vậy nhưng không hẳn tức giận. Chỉ là ngạc nhiên tới không ngờ.
Cậu sinh ra ai cũng nói là mệnh phú quý, trừ lúc còn quá nhỏ sống với mẹ cậu, còn lại về sau này, ai một ngón tay của cậu còn không dám đụng, ra luồn vào cúi, chứ đừng có nói thẳng mặt thẳng bụng cậu mà giã như vậy.
Sức cậu đáng lý hoàn toàn có thể chế trụ được. Thế nhưng lúc ấy vì cái gì?
Nhìn xuống đũng quần, cười phì một tiếng bên má,
Cũng chẳng sao, vốn dĩ ai cũng cho rằng cậu là cái thứ không ra gì, gỗ mục không đẽo được. Thế nên chỉ là lộ thằng em nhỏ một chút, cũng không có gì đáng để tâm.
Chỉ là cũng hơi tiếc,
Vị anh hờ Trọng đinh đó quả thực sau khi biết chiều nay cậu về tới nơi, liền đã sắp xếp một em cực phẩm tới cho cậu tẩy trần., ai dè.. mới đục được hai ba cái.
Gõ nhịp tay lên bàn,
Nghĩ tới gương mặt thoáng chút đỏ vì cồn kia, một thân mảnh dẻ, tới lui cũng là ngứa ngáy một phen.
Kelvin nằm xuống giường, lớp đệm tơ tằm mềm mát rượi lưng, xoa đi khí nóng của Sài Gòn.
Khẽ nhắm mắt.
Sống, như thế nào được như thế ấy,
Bề ngoài chỉ là lớp bề ngoài, Kelvin cậu vẫn phải là Kelvin cậụ
Trong gia tộc lớn, nếu không muốn người ta bóp chết từ trứng nước, cậu chỉ có hai con đường.
Một là, bản thân chẳng có giá lấy một xụ
Hai là, nắm trong tay tất cả mọi thứ.
Thế nhưng, để gom được từng chút từng chút giá trị ấy về cho mình, Kelvin cậu cần ăn cứ ăn, cần chơi cứ chơi.
Dẫu sao thì, không từ những góc khuất đi lên, e rằng khi ra nơi ánh sáng, mặt trời liền thiêu chết cậụ
Cuộc chiến trên con đường tranh giành quyền lực, tất cả mới chỉ là bắt đầụ
============
7h sáng.
Gia Huy đã đúng mực có mặt tại bàn trà nhỏ ngoài khuôn viên vườn.
Bà Mỹ Kim và ông Phó cũng đã ngồi sẵn ở đó.
Vừa tiến lại gần, Gia Huy liền cúi đầu chào.
Ngoài cặp kính và mái tóc lòa xòa trước trán có phần hơi vướng, thì mọi thứ không có gì để phàn nàn.
6h sáng nay anh đã tới, khi bước vào, phòng đã được dọn dẹp sạch sẽ, 4 đôi giày tây ngay ngắn trên kệ, quần áo thẳng tươm tất treo trong tủ đồ, trên bàn còn có đồ ăn sáng và một ly café còn nóng.
Nếu nói ra, chế độ như thế này trước kia làm sếp đều có phần chưa có được.
Gia Huy dáng ngồi ngay ngắn, dẫu mái tóc dài trước mặt che đi phần trán cao sáng, bà Mỹ Kim cũng phải nở một nụ cười hài lòng.
Cốt cách của con người phụ thuộc rất nhiều vào dáng đi, đứng, ngồi. Những người lăn lộn trong thương trường nhiều như bà, chỉ cần muốn để ý liền sẽ thấy, đánh giá được dăm phần. Bà cũng đã nghe ông Phó khen ngợi qua, đương nhiên chuyện cần biết đều biết.
Cháu là Gia Huy?
Vâng, thưa bà.
Ừm, ta là bà nội của Kelvin. Mấy hôm trước có chút việc ngoài Đà Nẵng, từ khuya hôm qua mới trở về.
Bà vất vả nhiềụ
Đừng khách sáo như vậy, hiện tại cháu ở đây, là quản lý, coi như với chỗ bác Phó đây cũng là dưới một chút, nếu cần gì, cứ trực tiếp nói với bác Phó là được.
Vâng.