Chương 2
Có mấy chỗ tôi cũng đã gặp qua. Nhưng mà, yêu cầu một người đàn ông có học thức cao, từng làm chủ doanh nghiệp trở lên, tuổi đời cũng phải trên dưới 30, e rằng những người như thế đều tự bản thân mình mở công ty, nếu không thì cũng yêu cầu chỉ làm việc giờ hành chính. Khi tôi nhắc đến việc phải ở lại, nhất là đi theo một người như cậu chủ. Họ đều từ chối.
Bà Mỹ Kim thở dài
Lương trả cao hơn, không được sao?
Ông Phó lắc đầu
Đàn ông tầm tuổi ấy, lại có chút tài, ở Việt Nam mà kiếm thực sự rất khó. Những mối quan hệ thân thuộc, tôi đều đã tìm qua. Có vẻ không khả quan.
Chiếc xe chìm vào trong im lặng.
Bà Mỹ Kim thoáng chút khẽ điểm ngón tay trỏ của mình lên chiếc túi hàng hiệu cầm trên tay.
Từng nhịp như tính toán, như lo lắng,
Tuấn Anh nhìn vào chiếc gương xe,
Câu chuyện kia cậu cũng đã nghe hết, bỗng như trong lòng khẽ nhảy ra một cái tên. Nhưng.. cậu chỉ là một tên tài xế quèn, việc xen miệng vào vẫn là một việc không nên.
Bàn tay cứ như thế, đổ ra một chút mồ hôi.
Đưa đi, rồi đón về, đã hết cả một buổi cậu ngồi phân vân suy nghĩ.
Đến khi chiếc xe dừng hẳn, bà Mỹ Kim và ông Phó chuẩn bị bước xuống trở lại nhà. Bỗng nhiên cậu không tự chủ nổi mà siết tay nói một câu
Thưa bà.. cháu biết một người như thế..
Bà Mỹ Kim và ông Phó đồng loạt quay người lại.
Người đàn bà hơi đánh giá cậu từ trên xuống dưới. Sau đó nhíu mày nhìn ông Phó, ông Phó gật đầu xác nhận, bà mới quay bước vào nhà.
Ông Phó liền đưa tay ra hiệu cho cậu theo vào.
Đại sảnh tiếp khách được trang trí hoàn toàn theo phong cách tân cổ điển, vừa sang trọng vừa thanh lịch.
Bình thường lái xe như cậu hoặc mấy chị em phòng bếp cũng ít khi lên tới. Chủ yếu là người lau dọn mới đặt chân lên.
Thế nên Tuấn Anh một mực căng thằng, liếc nhìn chiếc đèn trùm hàng ngàn ngọn thủy tinh trên đầu đẹp như một dàn sao trời vậy, cậu không tự chủ run lên. Hay là... quay lại xe?. Ngay lúc này cậu mới tự phát hiện ra việc lỡ mồm mà bác Lý đã dặn dò nguy hiểm đến thế nào.
Làm công cho giới này, việc đầu tiên là phải biết im lặng, vậy mà ngày đầu tiên dường như cậu đã không làm được rồi...
Bà Mỹ Kim ngồi xuống, ông Phó cũng ngồi sang một ghế bên cạnh. Trước mặt cậu là một bộ ly trà màu xanh viền vàng,bộ salon tay cầm cũng đều là viền vàng. Nhớ lại lời mấy chị lau dọn nói, đó là vàng thật., Tuấn Anh còn sợ đến nỗi không dám ngồi xuống.
Cho đến khi bà Mỹ Kim đưa tay ra hiệu mọi người ra ngoài, trước mặt cậu đã là một tách trà thơm nồng.
Tuấn Anh vẫn đứng như trời chồng một chỗ, hơi cúi mặt.
Bà Mỹ Kim đành phải lên tiếng
Ngồi xuống đi. Ta cũng đâu có ăn thịt ai bao giờ?
Câu nói đùa này, khiến cho cơ mặt Tuấn Anh giãn ra một chút. Lắp bắp
Vâng..
Tuấn Anh ngồi xuống chưa được một lát, bà Mỹ Kim đã không chờ mà hỏi ngay
Cháu đã nghe toàn bộ câu chuyện trên xe rồi, vậy ta không dấu nữa. Ta thực sự rất cần tìm người, cháu nói là có quen một người như thế?
Dạ..
Ngẩng đầu lại nhận được nét mặt hòa nhã của ông Phó, Tuấn Anh gom hết can đảm, nói ra