⬅ Trước Tiếp ➡

Suy nghĩ miên man, trên miệng lại thêm bao nhiêu cồn rót vào nữa..
Gia Huy đứng dậy, bước vào nhà vệ sinh, không phải vì say, mà chỉ đơn giản là uống quá nhiều thì cần phải xả.
Không, bỏ em ra... bỏ em ra..
Em không muốn đâụ..
Mấy tiếng này nếu là một người thường xuyên qua lại các quán bar thì quá là bình thường rồi, vậy nhưng Gia Huy cũng đã nhiều năm tháng không tới, hiển nhiên bị thu hút.
Tiếng nói.. là của một người con trai nghe như chưa vỡ giọng, có chút thảng thốt van xin. Dẫu sao cũng không phải việc của mình, còn muốn bước đi, nhưng bước chân chợt khững lại, phía góc tối thét lên một tiếng kêu thảm
A....
Đau quá
Hự...
Đau quá
Rút cuộc là có chuyện gì?
Đánh người?
Không kịp suy nghĩ nữa, Gia Huy cắn răng, đôi bàn tay luyện võ bỏ quên lâu ngày chưa được sử dụng nhanh nhẹn túm lấy tóc một tên cao lớn, lôi từ góc khuất kia ra, giã xuống
Bốp
Tên cao lớn kia dường như choáng váng đến nỗi không kịp phản ứng, Gia Huy lại giáng thêm một phát đạp thẳng bụng, khiến kẻ kia ngã lùi về phía saụ
Đến khi bảo vệ vào tới nơi, vừa tóm được hai bên tay Gia Huy lại thì bản thân Gia Huy anh cũng đóng đá.
Tên kia... không kéo khóa quần
Thứ ở giữa đang cương cứng thô to chọc lên nhìn cực kỳ chói mắt giữa nền chiếc quần bò mài Như vậy.. không phải là đánh nhau? mà là... làm.. làm cái chuyện kia
Anh Khánh
Sao thế này?
Cậu bé từ trong góc khuất sau khi kéo lại bộ quần áo ren tua rua, lập tức chạy ra đỡ người dậy, còn cẩn thận mà nhét của quý kia lại vào trong quần giùm, đối với Gia Huy gào lên
Mày bị điên hả? tính cướp bồ tao hả mày?
??
À, thì ra là cướp bồ nhaụ
Quán bar thì lạ gì nữa, thế nên đám đông liền tản ra nhanh chóng. Chỉ có một tên nào đó cao hơn mét 8 vừa mới chọc được một hai cái sướng liền bị tóm tóc lôi ra, đạp cho méo mặt thì thực không biết thốt lên được lời nào.
Tuấn Anh bám bên cạnh Gia Huy, giật giật áo
Anh Huy.. anh quen người kia sao?
Gia Huy trong suốt cuộc đời của mình, cảnh trớ trêu cũng gặp rồi, cảnh khốn nạn nhất cũng đã gặp rồi. Thế nhưng chuyện kiểu này thì đúng là gặp lần đầụ Nhất thời không biết làm sao, để mặc cho bảo vệ dẫn ra ngoài., Tuấn Anh lóc cóc bám theo saụ
Chủ quán bar, Trọng đinh, thằng anh nhận xằng của Kelvin nghe nói nó bị đánh cũng lập tức chạy tuột từ trên lầu xuống, nhìn một vết bầm trên mặt Kelvin thì không khỏi hết hồn.
Trời ơi, nếu để cho mọi người biết con trai độc nhất nhà họ Phạm đang chịch thì bị người ta lôi ra đấm rách miệng thế kia, chắc cái quán này của anh khỏi cần mở cửa nữa.
Vậy mà lại chỉ thấy tên nhóc kia, nhìn theo bóng lưng kẻ nào đó, lau khóe miệng mà cười.
Phòng bảo vệ, sát đường lớn.
Tuấn Anh vốn không phận sự, nhưng cũng không thể nào để Gia Huy ngồi đó một mình, dẫu sao cũng là chính cậu lôi tới đây, vừa vào cửa liền rục rịch rút ví, huých lên tay Gia Huy, tính đút cho mấy tên bảo vệ kia để chuồn về, thế nhưng vẩy tiền trước mặt chúng mà chúng còn không thèm đếm xỉa, còn trừng cậu một cái đến suýt tè ra quần.
Xem chừng như Gia Huy anh ấy.. đụng phải kẻ không nên đụng rồi.
Tuấn Anh sắc mặt khó coi, còn muốn thì thầm gì đó vào tai Gia Huy, Gia Huy đã nhỏ giọng


⬅ Trước Tiếp ➡