Chương 15
cũng có vẻ đáng tin.
Những món đồ rẻ tiền này vốn chẳng mấy giá trị nhưng nhờ có câu chuyện đi kèm mà bỗng dưng trở nên có giá.
Dairis muốn thử vận may, chọn bừa vài viên đá cùng một chiếc vòng tay màu đỏ trông cũng tạm được, cuối cùng tất cả chỉ mất chưa tới mười đô.
Anh ta vốn chẳng kỳ vọng gì, bởi vì anh ta không tin mấy món đồ nhỏ xíu này lại có thể lọt vào mắt Thích Phán Đàn.
Thế nhưng kết quả lại ngoài dự đoán.
Khi nghe Dairis nói đây là "đá tượng trưng cho may mắn", Thích Phán Đàn lộ vẻ hớn hở, nhận lấy chiếc vòng tay và mấy viên đá, còn liên tục hỏi chúng đến từ đâụ Dairis lắp bắp lặp lại câu chuyện mà người bán đá đã bịa ra "Đá có nguồn gốc từ thung lũng Laxit, nằm ở sườn nam của dãy núi Kavkaz.
Vùng đó có nguồn tài nguyên khoáng sản khá phong phú nhưng loại đá may mắn này thì rất hiếm." Mắt của Thích Phán Đàn càng lúc càng sáng, thoạt trông cô thật sự thích món quà này.
Dairis thấy vui nhưng trong lòng cũng không tránh khỏi thấy đôi chút cắn rứt lương tâm.
Dù gì thì nó chỉ là mấy cục đá vớ vẩn mà thôi.
Nhưng rồi anh ta lại nghĩ, cái mà người ta gọi là đá may mắn phần lớn cũng chỉ là lời bịa đặt, dẫu có là đá may mắn thật thì ý nghĩa cũng do con người gán cho, mục đích chỉ là để an ủi tinh thần mà thôi.
Chỉ cần cô tin thì cũng coi như đạt được công dụng của nó rồi.
Tối hôm đó, sau khi rời khỏi quán bar, Dairis đưa cô về dưới nhà.
Thích Phán Đàn tặng anh ta một cái hôn má, còn dặn anh ta đi về cẩn thận.
Dairis chưa về vội.
Một lúc sau, Chu Tự Tông đút một tay vào túi quần, thong dong bước từ toà nhà xuống, dừng lại trước xe Dairis.
Ánh đèn đường lờ mờ kéo dài chiếc bóng của anh, gương mặt điềm tĩnh hoà vào màn đêm tĩnh lặng.
Như thể đã đoán trước được kết quả, anh hỏi bằng giọng nghiêm túc "Xe đâu?" Dairis lục trong hộc để đồ ra một chiếc chìa khoá xe đưa cho Chu Tự Tông "Xe này anh cứ lấy mà đi, cho tôi số điện thoại, tôi gửi định vị xe cho anh." "Anh viết tay đi." Chu Tự Tông lạnh nhạt nói.
Dairis đang định móc điện thoại ra lập tức dừng khựng lại, nhớ lại hồi sáng địa chỉ mà Chu Tự Tông đưa cho mình cũng chỉ là một dòng địa chỉ viết tay, anh ta không khỏi nhìn Chu Tự Tông bằng ánh mắt khó tin "Anh không có điện thoại à?" Chu Tự Tông nở nụ cười lạnh như rắn "Tôi chỉ muốn viết tay thôi." Nghi ngờ trong lòng Dairis càng dâng cao, xung quanh lại âm u, nét mặt người trước mắt chẳng giống người dễ chọc vào chút nào.
Anh ta chỉ muốn nhanh chóng thoát khỏi người đàn ông này bèn lôi giấy bút ra, chép lại địa chỉ trên điện thoại.
"Anh định dùng xe này bao lâu?" "Hai ngày." Thích Phán Đàn thay xong đồ ngủ, vừa ra khỏi phòng ngủ thì thấy Chu Tự Tông đã về.
"Về nhanh vậy sao?" Khi gặp Chu Tự Tông ngoài cầu thang, cô còn thắc mắc anh ra ngoài làm gì.
Cô nhìn hai tay anh, chúng trống không, chẳng xách theo gì.
Chu Tự Tông không nói một lời, bước thẳng đến trước mặt Thích Phán Đàn.
Anh cao ráo nên trông khá đáng sợ.
Khi anh đứng sát lại gần, Thích Phán Đàn bắt buộc phải ngẩng đầu lên để có thể nhìn vào mắt anh.
Ánh đèn vàng ấm áp từ trần nhà chiếu lên mái tóc đen nhánh và đôi mắt đẹp đẽ, đen hơn cả người châu Á thông