⬅ Trước Tiếp ➡

theo ham muốn trả thù đầy tàn nhẫn để thỏa mãn cảm xúc của mình.
"Giả vờ gì chứ, anh cố tình gồng cứng cơ bắp như thế chẳng phải là để quyến rũ tôi hay sao?
Giờ anh chỉ còn mỗi thân thể này là có giá trị thôi." "Đáng tiếc là mắt thẩm mỹ của tôi khá cao, mặt hàng như anh nhiều lắm cũng chỉ có thể trưng ra làm món đồ trang trí ngắm cho vui mắt mà thôi." Chu Tự Tông nheo mắt nhìn cô, Thích Phán Đàn cũng không hề né tránh, thậm chí còn mỉa mai nhìn lại đáp trả, sự căm hận sâu trong mắt cô khiến Chu Tự Tông cau chặt mày.
Anh không nhớ mình đã đắc tội cô khi nào mà cô lại nhìn anh bằng ánh mắt ấy.
Ngón tay Thích Phán Đàn chuẩn xác tìm được núm vú anh, xoắn mạnh nó qua lớp vải áo.
"Chao ôi " Trong tích tắc, ánh mắt người đàn ông chợt trở nên lạnh lẽo, lóe lên tia nguy hiểm, dường như không ngờ cô lại dám làm vậy.
Anh cúi người né tránh theo phản xạ nhưng lại bị cô giữ chặt, kéo ngược trở lại.
"Làm món đồ trang trí thì cũng phải làm cho ra dáng chứ.
Lần sau nếu anh định quyến rũ tôi thì nhớ tự soi xem mình có tư cách lọt vào mắt tôi hay không đã nhé.
Nhớ cho kỹ, tôi có thể ngoắc tay gọi anh đến, cũng có thể ném một khúc xương bắt anh đi nhặt " Chu Tự Tông bóp chặt cổ tay cô, kéo cô sát lại trước mặt mình và nghiêm giọng chất vấn "Cô thực sự nói câu này với tôi đấy hả?
Có vẻ trong mắt cô, tôi đã gây ra chuyện táng tận lương tâm gì với cô rồi nhỉ?
Dám hỏi cô Thích đây, tôi giống con chó bị cô sai khiến ngược xuôi ở đâu vậy?" Trong đầu Thích Phán Đàn vang lên hai âm thanh trái ngược.
Cô nhìn chằm chằm gương mặt anh, cố quan sát từng chuyển động nhỏ của cơ mặt.
Người đã từng thực sự tổn thương cô không phải anh, cả hai chỉ có nét giống nhau thôi.
Vậy nên cô mới mượn anh để trút giận, sỉ nhục anh bằng chính những lời nhục mạ mà người kia từng nói với mình.
"Xin lỗi, tôi đùa quá trớn rồi." Thích Phán Đàn chạm vào núm vú đã cứng như đá vì vừa bị cô bóp, làm bộ như an ủi.
Không ngờ anh lại phản ứng cực kỳ dữ dội, hất phăng tay cô ra.
Đến lúc này Thích Phán Đàn mới nhận ra hành động ban nãy của mình đã vượt quá giới hạn.
"Thành thật..
Xin lỗi." Cô rút tay lại, nở nụ cười áy náy đồng thời xoa chiếc vòng tay có viên đá may mắn.
Còn Chu Tự Tông thì cố kìm nén nỗi nhục nhã không hiểu sao tự nhiên mình lại phải hứng chịụ "Nếu thấy áy náy thì cho tôi mượn một chiếc điện thoại đi." "Dĩ nhiên rồi Anh đã mở miệng nhờ tôi, sao tôi lại không cho mượn chứ.
Lần sau đừng làm mấy trò quái gở như vậy nữa, làm tôi chơi vui quá trời." Chu Tự Tông cảm thấy uất nghẹn đến mức cứ như bị người ta đập mạnh một gậy vào đầu rồi ném xuống nước vậy.
Thích Phán Đàn đưa cho anh một chiếc điện thoại cũ không dùng tới, kèm cả dây sạc.
Cô không hỏi anh sẽ dùng bao lâụ Vì áy náy, chiếc điện thoại ấy xem như là tặng cho anh luôn.
Hôm sau là cuối tuần, Joshua ngủ thẳng giấc tới khi cơ thể tự thức dậy.
Phát hiện bạn cùng phòng của mình không có ở trong phòng, cậu ấy vừa ngáp vừa mở cửa, đúng lúc Thích Phán Đàn kết thúc công việc buổi sáng trở về nhà.
Cô cởi chiếc áo khoác màu xanh lá, hỏi Joshua "Chu Tự Tông đâu


⬅ Trước Tiếp ➡