Chương 23
rửa trái cây bèn đi tới nhìn vào túi đồ mua ở siêu thị.
"Sao toàn trái cây thế này." "Joshua mua." "Cậu ấy đâu rồi?" "Vừa lấy tiền sinh hoạt phí tôi đưa nên ra ngoài mua thịt rồi." Thích Phán Đàn mở tủ lạnh, lấy một chai nước khoáng lạnh thì thấy anh đang rửa quả sung.
Ngón tay anh nhẹ nhàng vuốt ve hai quả sung chín mọng, dòng nước chảy từ lòng bàn tay xuống xương cổ tay.
Những quả sung ấy chín quá độ, vỏ tím mềm đến chỉ cần bóp nhẹ là nát bét.
Anh rửa hơi mạnh khiến quả sung nứt ra, thịt quả lộ rõ, những hạt bên trong cũng lòi ra ngoài.
Nước quả màu hồng nhạt chảy dọc theo lòng bàn tay anh, lặng lẽ nhuộm lên những ngón tay thon dài.
Hạt sung dính vào giữa các đốt ngón tay, màu đỏ hồng tương phản rõ rệt với làn da trắng nhợt của anh.
Chu Tự Tông khép ngón trỏ và ngón giữa lại, đâm vào quả sung, xoay nhẹ khiến vết nứt càng toạc rộng.
Mùi thơm ngọt ngào của quả sung dần lan tỏa trong không khí.
Ngón tay anh khẽ cong, móc lấy những hạt còn sót lại bên trong.
Anh rửa trái cây một cách chậm rãi, tay trái vẫn cầm một quả khác, động tác tỉ mỉ đến từng chi tiết.
Những ngón tay uốn cong khiến gân trên mu bàn tay nổi lên, tạo nên một vẻ đẹp vi diệụ Nước quả dính nhớp bị dòng nước cuốn trôi vào bồn rửa.
Thích Phán Đàn nuốt nước bọt, cố cầm lại chai nước khoáng lạnh để xua tan cảm giác khô khốc trong cổ họng.
Thế nhưng khi cô ngẩng đầu, cô lại bắt gặp ánh mắt Chu Tự Tông đang nhìn thẳng vào mình.
Vừa rồi cô mải nhìn nên hoàn toàn không nhận ra ánh mắt anh.
Hóa ra anh cố ý quan sát phản ứng của cô để làm những động tác đó.
Anh cố ý." Người đàn ông nhướng mày, ánh mắt lộ vẻ vô tội trêu đùa rồi tắt vòi nước.
Quả sung trong tay được anh đưa lên miệng, cắn một miếng không do dự.
Tiếng cắn giòn tan vang lên khi thịt quả vỡ ra, nước quả ngọt lập tức bắn tung tóe, một vệt nước đỏ đọng trên khóe môi anh.
Chu Tự Tông thè lưỡi, thuần thục liếm sạch.
Một hạt sung dính ở bên trái khóe miệng Chu Tự Tông.
Anh ung dung dùng ngón cái lau đi, đưa lên môi liếm sạch rồi giơ quả sung còn lại trong tay cho cô.
"Ăn không?" Thích Phán Đàn lại nuốt nước bọt.
Vấn đề không nằm ở quả sung mà ở những ngón tay của anh.
Đó là thứ phù hợp nhất để làm đồ chơi tự sướng mà cô từng thấy.
Mắt Thích Phán Đàn thâm quầng, vì tối qua ngủ không ngon nên sáng nay trông cô tiều tụy hẳn.
Hôm nay cô thậm chí còn không dám lái xe đi làm, trong đầu cứ lởn vởn giấc mơ đêm qua.
Mỗi lần nghĩ đến là cả người cô lại bứt rứt khó chịụ Chu Tự Tông bước ra từ phòng ngủ thì thấy cô đang ngồi trên ghế ở ngoài ban công.
Anh lấy một chai nước khoáng từ tủ lạnh, bước ra ban công hỏi "Đầu bếp trong nhà đâu rồi, sao không để phần bữa sáng?" "Hôm nay Joshua phải thay ca cho đồng nghiệp nên đi sớm rồi." Chu Tự Tông vặn nắp chai nước, nhìn ra khung cảnh bên ngoài từ tầng năm.
Tầm nhìn rộng mở khiến mắt dễ chịu hơn nhiềụ Thích Phán Đàn để ý đến tay anh.
Các đốt ngón tay thon dài hơi nhô lên, đường nét rõ ràng, mạnh mẽ.
Khi anh vặn nắp chai, cơ bắp dưới lớp da căng lên trong tích tắc, gân xanh nổi rõ.
Cổ tay anh vừa xoay thì nắp chai vừa bật mở tiếng "cạch".
Một động tác dứt khoát và gọn gàng.